Tôi biết Trần Nhương từng là một người lính lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại. Năm 1965, khi đang là giáo viên, ông nhập ngũ lên đường vào tiền tuyến. Đây cũng là giai đoạn cuộc đấu tranh giải phóng miền Nam bước vào giai đoạn ác liệt. Ở miền Bắc, chiến tranh phá hoại bằng không quân lần thứ nhất của đế quốc Mỹ bắt đầu. Phải nói thế, để thấy những người lính như Trần Nhương vào trận với tất cả khát khao được bảo vệ đất nước.
Những đêm cuối tháng 10/2025, giới cộng đồng thiên văn châu Âu đang rất háo hức, khi ba sao chổi Lemmon, Swan và 3I/ATLAS cùng xuất hiện trên vòm trời.
Có lẽ trong chu kỳ thời gian bốn mùa, mùa Thu là mùa nhắc nhớ làm trái tim con người thổn thức, rung động rất nhiều. Thu về, vòm trời như cao hơn, xanh hơn, nắng vàng nhè nhẹ lướt dài trên những mái ngói rêu phong. Gió khẽ khàng mát lành len lỏi vào từng góc phố, từng ô cửa mang theo hương cốm, hương hoa sữa, hương của sự giao mùa.
Những cơn mưa đầu mùa thường đánh thức vùng ký ức xa vắng, chợt thổn thức như có ai đó gọi đúng tên quai nôi của mình đã rơi vào quên lãng theo năm tháng…
Hôm nay, dưới vòm trời Ba Đình thiêng liêng, hàng triệu trái tim Việt Nam lại cùng chung một nhịp đập, hướng về Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Quốc khánh 2/9.
'Giang cư mận' trên TikTok được dịp cosplay thành những công nương, bá tước với hình tượng lầy lội, hóm hỉnh trên giai điệu nhạc Việt - tân nhạc thính phòng.
Hình như, khi càng lớn thì niềm hạnh phúc đối với mỗi người lại càng giản đơn.
Trời quê là trời Tổ quốc
Trưa nay, ngồi trong quán quen trên phố Hai Bà Trưng, tôi lặng lẽ nhìn ra ô cửa sổ. Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, làm ướt sũng những tán cây sấu, xà cừ. Hơi nước bốc lên từ những vũng mưa nhỏ dưới đất, và không khí Hà Nội, vốn đã quen với bụi bặm, giờ đây trở nên tươi mát hơn. Mưa gột sạch đi lớp bụi đang bám trên những tàng cây, trên mặt đất, và cả trong không khí. Trong khoảnh khắc, Hà Nội trở nên thanh sạch, nhẹ nhõm.
Nước sông quê trong vắt tựa mảnh gương soi bóng hoa gạo đỏ nao lòng, bên những bóng người miền thôn dã hằn in dáng hình dâu bể.
Trước khi thành danh ở làng văn, Cao Ngọc Thắng là nhà báo có tiếng, với ba mươi năm làm nghề, từ lúc ở Báo Văn hóa đến Đài Phát thanh - truyền hình Hà Nội. Trước đó nữa, anh là giảng viên của Trường đại học Sư phạm Hà Nội. Xa hơn, khi đất nước chưa được thống nhất, Cao Ngọc Thắng là chàng trai Hà thành xếp bút nghiên, trở thành lính cao xạ, bảo vệ vùng trời miền Bắc...
Tháng năm, nắng vương lên những chùm hoa phượng khoe sắc đỏ đến nao lòng. Thoắt cái, hạ đã về trong sớm mai đến trường, các cô cậu học trò bâng khuâng, nghe lòng buồn tênh khi sắp phải xa trường lớp, thầy cô, bạn bè.
Đất nước của chúng ta mới chỉ đang bước sang năm thứ 50 của những ngày hòa bình, độc lập mà tôi ngỡ chiến tranh đã là câu chuyện xa xưa lắm rồi. Tôi sinh ra khi bom đạn đã lặng im hơn hai thập kỷ, lớn lên giữa một miền quê nghèo nhưng yên bình, nơi có con đường đất đỏ rợp bóng tre xanh và tiếng cười trẻ thơ vang vọng mỗi buổi tan trường.
Tròn nửa thế kỷ ngày non sông thu về một mối, những trang sử vẻ vang của lớp lớp cha ông đi trước vẫn được triệu triệu người con nước Việt khắc ghi trong tim.
Một siêu bão Mặt Trời đủ sức khiến nước Mỹ tê liệt, làm sập lưới điện hàng tháng trời và gây ra hàng loạt sự cố hạt nhân khủng khiếp nếu không có sự chuẩn bị kịp thời.
MC Hồng Phượng- vợ nghệ sĩ Quốc Cơ sở hữu vẻ đẹp đằm thắm, vừa tác nghiệp trên trực thăng không quân trong buổi tổng hợp luyện diễu binh kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam.
MC Hồng Phượng- vợ nghệ sĩ Quốc Cơ sở hữu vẻ đẹp đằm thắm, vừa tác nghiệp trên trực thăng không quân trong buổi tổng hợp luyện diễu binh kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam.
Những buổi chiều muộn tan làm về nhà, chầm chậm lướt xe đi trên nẻo đường quen, thỉnh thoảng tôi lại ngước nhìn lên những tầng cao của phố.
MV Phi đội ta xuất kích là lời tri ân với những chiến sĩ đang ngày đêm gìn giữ bình yên cho Tổ quốc, cũng là ca khúc lan tỏa tinh thần yêu nước đến những trái tim Việt Nam.
Trong vòm trời lấp lánh của làng giải trí Hong Kong (Trung Quốc), Tạ Hiền (Patrick Tse) từng là một ngôi sao sáng chói, nhưng cũng đầy giông bão. Sự nghiệp của ông là bức tranh rực rỡ với những vai diễn để đời, khiến khán giả say mê và ngưỡng mộ.
Dưới bầu trời xanh thẳm của tháng tư, thiên nhiên như một bức tranh đang dần thay áo mới. Mùa xuân vẫn còn lưu luyến trên những tán cây, nhưng hạ đã ghé ngang, vẫy gọi bằng những tia nắng vàng ươm trải rộng khắp vòm trời.
Như một câu thơ bất chợt ngân lên, rồi líu ríu theo chúng tôi suốt cả chặng hành trình, khi mùa xuân đang ở độ thật đầy đặn, thật viên mãn: Mùa xanh vào giêng hai.
Tết qua đi, để lại những vương vấn của ngày hội xuân còn sót lại trong nếp nhà, trong vòm trời xanh thẳm và cả trong những lối đi đã bớt nhộn nhịp tiếng cười. Làng quê sau Tết chậm rãi trở về với nhịp sống thường nhật, vẫn là những con đường quen thuộc, những ngõ nhỏ hiền hòa, nhưng đâu đó vẫn còn chút dư âm của những ngày rộn ràng vừa qua.
Không ai biết chính xác những cây cổ thụ sừng sững trên miền đất Quang Húc đã tồn tại tự bao giờ, nhưng có một điều chắc chắn rằng, chúng đã bám sâu vào tâm thức mỗi người dân nơi đây, trở thành một phần không thể tách rời với xóm làng. Qua bao thăng trầm, những gốc cổ thụ ấy vẫn hiên ngang đứng vững, chở che và chứng kiến những đổi thay của mảnh đất phía Tây huyện Tam Nông.
Từ dưới chân núi, tôi ngước nhìn vòm trời xanh văn vắt treo đầy những cụm mây trắng xốp. Nổi bật trong không gian cao rộng là màu đỏ của đất bazan và ngờm ngợp sắc hoa, nhất là màu vàng của dã quỳ.
Qua ngày lập đông, còn bao nhiêu heo may gió cũng mang về theo mùa hun hút. Trên đầu dốc, cây bằng lăng núi lá đã chuyển thành màu đỏ sậm như những nốt son ấm áp giữa bao la xanh. Và mây ở đây, bốn mùa cứ lờn vờn khắp các triền đồi.
Tôi ngang qua trường cũ trong một ngày vòm trời xám đục trong bàng bạc hơi sương. Cảnh vật đã không còn như xưa nữa. Chỉ có cây bàng nơi góc sân trường run run giơ những chiếc lá ối đỏ phơ phất vẫy trong gió lạnh.
Đêm ở biển, gió rì rào hoang lạnh. Cái rì rào điệu ru của biển không dừng lại ở năm tháng ấy mà còn đổ đầy hồn tôi và em.
Đôi khi chỉ là khoảnh khắc 'nghe' được mùi hương thân quen bay lướt thướt trong ngọn gió chiều quanh quất, tôi đa đoan bỗng thấy lòng chùng xuống một nỗi nhớ thương, diệu vợi. Gió của trời phiêu diêu vô định mà cất giữ bao chuyện nhân sinh, mang chở ngàn vạn điều bí mật. Thu sắp tàn và ngày đông đã thập thò gõ cửa. Nhưng biết bao ngày thu rực rỡ đã qua, đất trời như ướp thơm cho gió bằng sắc hương lộng lẫy của mùa. Và lúc này đây, làn gió vô tình lại ướp thơm tôi trong chuỗi xúc cảm bồi hồi, nhung nhớ.