Mô hình sản xuất củi trấu của ông Lê Đức là một ví dụ điển hình về phát triển kinh tế bền vững và kinh tế tuần hoàn ở nông thôn Huế.
Cuối tháng Mười, cánh đồng xã Văn Lang lúa xếp bông đợi người thu hoạch. Bên bếp lửa nhà sàn, mùi cốm thơm lan tỏa làm câu chuyện giảm nghèo giữa chúng tôi với bà con nông đầm ấm, gần gũi hơn. Trong câu chuyện với bà con tôi nhận ra: Đội ngũ cán bộ trẻ năng động và những nông dân dám thay đổi tư duy sản xuất đã làm thay đổi một vùng đất.
Nàng dâu thổ lộ, chị xúc động trước tình yêu thương và sự bảo vệ của mẹ chồng cũng như nhà chồng.
Hôm nay ôn lại cuộc sống của người dân Thủ đô 'một thời đạn bom, một thời hòa bình', tôi muốn kể với các bạn đôi câu chuyện hết sức đời thường: chuyện củi lửa, chuyện đun nấu của dân Hà Nội thuở ấy.
Nằm giữa lòng phố cổ Hội An, 'Làng Củi Lũ' (phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng) được nhiều du khách ví như một phòng trưng bày nghệ thuật độc đáo với những tác phẩm nghệ thuật truyền thống được tạo ra từ củi lũ.
Những ngày nắng mỏng nghiêng qua mái phố Hội An, giữa một không gian nghệ thuật được dựng nên từ những thanh củi trôi dạt sau bão lũ, tiếng cười trong veo của các em nhỏ vang lên. Ở làng Củi Lũ, bao khúc gỗ từng bị quăng quật bởi thiên tai được hồi sinh bởi tình yêu thiên nhiên, lòng kiên nhẫn và những bàn tay khéo léo.
Ngoài việc chủ động nguồn chất đốt phục vụ sinh hoạt gia đình, việc trữ và xếp củi đã trở thành nét văn hóa truyền thống độc đáo, thể hiện sự khéo léo, đảm đang của người phụ nữ Jrai.
Gian bếp nhỏ nằm ở một góc phía sau nhà ông bà. Tường bếp xây bằng đá trát vữa với hàng củi xếp cao. Mái ngói đỏ tươi ngày mới lợp theo thời gian đã biến thành màu thâm nâu. Gian bếp nhỏ chứa cả một tuổi thơ no tròn của tôi. Tôi vẫn như ngửi đâu đây mùi khét lẹt của săm xe đốt nhóm lửa. Tôi vẫn như thấy bếp củi bập bùng những ngày đông giá rét, những ngày mưa ủ dột, những ngày hè nóng oi ả, những ngày tôi còn thơ vụng dại vùi củ khoai nướng trong tro bếp.
Hành trình của gốm là câu chuyện về hành trình nghệ thuật từ đất đến tác phẩm – một hành trình vẫn đang tiếp diễn, từ truyền thống đến hiện tại, từ bàn tay nghệ nhân đến tâm hồn người nghệ sĩ.
Từ những thanh củi trôi dạt bờ sông, bờ biển, người nghệ nhân ở TP. Hội An (tỉnh Quảng Nam) biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật độc đáo.
Những năm 80 của thế kỷ trước ở quê tôi, khi tháng Giêng về thường diễn ra một hoạt động mà đứa trẻ nào cũng đều rất háo hức đợi mong, đó là hợp tác xã tổ chức ép mía cho bà con nông dân. Lúc này, đám trẻ con chúng tôi thường được bố mẹ nhờ phụ giúp trông mía.
Cốm gạo (còn gọi là bỏng gạo) là một thứ quà bình dị, không mẫu mã bắt bắt và cũng đắt tiền như nhiều loại bánh thời nay. Nhưng mỗi dịp Tết đến, Xuân về, cốm gạo luôn là một trong những món ăn truyền thống, gắn liền với làng mạc, quê hương được nhiều người yêu thích.
Nhiều nhà dân ở TP. Hồ Chí Minh tổ chức gói bánh chưng, bánh tét, nổi lửa nấu bánh trước hiên nhà tạo nên một không khí ấm áp, đậm bản sắc trong những ngày Tết Ất Tỵ 2025 cận kề.
Ít người biết được, ở ngay khu phố 6 thuộc thị trấn Yên Ninh (Yên Khánh) lại có một người mấy chục năm qua luôn sống 'cách biệt' với cuộc sống thường nhật: không điện, không nước và thậm chí cả không giao tiếp với những người xung quanh. Người ta hay gọi ông là 'người rừng' vì lẽ đó.
Sáng nay 17/1, Giáo hội Phật giáo Việt Nam huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, tổ chức hai 'Phiên chợ 0 đồng - Xuân từ bi' ở 2 địa điểm là Tổ đình Sắc tứ Tịnh Quang và chùa Bích Khê, dành tặng cho 500 hộ dân ở 5 xã, thị trấn của huyện Triệu Phong.
Từ món ăn dân dã, thịt gác bếp, lạp xưởng... đã thành đặc sản của núi rừng Nghệ An, có mặt ở khắp các huyện thị, vào Nam, ra Bắc. Vào vụ Tết, người làm nghề không kịp nghỉ để có hàng gửi cho khách.
Từ thanh gỗ nhặt từ cơn lũ ở Quảng Nam, tôi dành 3 tiếng đồng hồ biến nó thành con cá gỗ dành tặng bạn trai dịp Giáng sinh.
Lõi ngô là thứ ở Việt Nam 'rẻ như cho', thường bỏ đi. Nhưng sang tới nước ngoài chúng lại rất được săn đón và bán với giá cao ngất ngưởng.
Trong chuyến du lịch đến nơi hoang vắng, phóng viên Joanna Stern đã quyết định dành trọn một ngày chỉ giao tiếp với các chatbot AI.
Buổi sáng, sau bão mưa chỉ còn lác đác vài hạt. Ba đầu trần còn mẹ đội chiếc nón lá đi ra khỏi nhà ngó nghiêng. Bầy con sau khi nhẩn nha củ khoai luộc cho ấm bụng cũng ùa ra hiên, đưa mắt tìm lũ bạn trong xóm, chờ kiếm trò gì đó hay hay để rủ chơi cùng.
Lũ từ thượng nguồn về mang theo nhiều củi, gỗ... Dịp này, người dân lại ra sông Lam vớt củi, bất chấp nguy hiểm, cảnh báo.
Thời gian công việc khác thời gian giải lao, giải lao lại khác giải trí, giải trí không giống giải khuây, giải khuây cũng khác giải sầu.
Mở tờ lịch sáng nay, tôi nhận ra tháng tám đã về ngang phố.
3 giờ sáng, khi chiếc máy xát đậu bắt đầu xình xịch khởi động, những 'ông bộng' cũng lần lượt xuất hiện. Người chở củi, người nhóm lửa, người vót tre, họ sửa soạn cho một ngày lao động hết công suất để kịp ép ra những can dầu đậu phụng (dầu lạc) đặc sản của địa phương.
Ngày trước, nhiều cộng đồng các dân tộc thiểu số ở vùng Trường Sơn-Tây Nguyên có tập quán ở nhà dài. Dưới bóng nhà dài, cuộc sống của bà con diễn ra thật yên bình, thư thái.
Can ngăn đánh nhau lại bị đánh, cụ ông 70 tuổi bực tức rút dao chém người hàng xóm vừa nhậu cùng nhau cả ngày.
Vì mẫu thuẫn trả tiền rượu trong bữa nhậu Khoong dao quắm đánh trả khiến bạn nhậu tử vong.
Hàng ngày, món quà đầu tiên mà chúng ta được nhận từ thiên nhiên chính là ban mai, nhưng đâu phải ai cũng nhận ra.