Cao Thanh Mai là nữ nhà văn đến từ xứ gạo trắng nước trong Cần Thơ vừa được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam cuối năm 2024 vừa rồi. Có lẽ, với nhiều người hoạt động văn chương phía nam thì chị không xa lạ, nhưng trên bình diện toàn quốc chị lại chưa được biết đến nhiều. Âu cũng bởi do tính cách lặng lẽ và thường chọn đứng ngoài những cuộc vui. Nhưng, với văn chương thì Cao Thanh Mai lại là một người viết bằng tâm thế tử tế.
Mỗi lần đặt chân đến một vùng đất giáp biên, tôi thường có cảm giác mọi thứ đột nhiên chậm lại, giãn ra.
Làng Đạt Tài (xã Hoằng Hà, Hoằng Hóa) là vùng đất cổ yên bình với không gian văn hóa làng truyền thống và những mỹ tục đặc sắc được người dân giữ gìn, trao truyền qua thời gian. Nhắc đến Đạt Tài, ta còn nhớ đến làng quê xứ Thanh có nghề mộc phát triển suốt hàng trăm năm, tiếng vang khắp xa gần.
Trong bài Nhớ anh Huỳnh Văn Nghệ, nhà văn Hoàng Văn Bổn cho biết: '…Tân Uyên cũng là quê hương của nhà văn Bình Nguyên Lộc, đối diện bên kia sông là ấp Bình Ninh, là quê hương của nhà văn Lý Văn Sâm, cách một cái bàu quanh năm nước phèn là nhà của tôi, xế bên trong gần chi khu Cây Đào là thuở thiếu thời của nhà văn Trần Bạch Đằng.' Tác giả Miền đất ven sông tự hỏi: 'Không hiểu những ngày binh lửa ấy, anh Nghệ có thì giờ suy ngẫm cái ngã ba sông Đồng Nai kỳ lạ ấy không: cái ngã ba sông có nhiều nhà văn, nhà thơ, nhiều chỉ huy, tướng lĩnh quân sự của ba chục năm tao loạn'.
Chiều buông trên đỉnh Chư Mom Ray hùng vĩ, chiều tàn trên sóng xanh dòng Đăk Bra chảy giữa cao nguyên Kon Tum bát ngát rừng xanh và những trái cà phê chín đỏ. Ánh sáng của vùng đất ngã ba biên giới này dường như khiến đất và người nơi đây có sức níu giữ đến lạ lùng, khiến khách phương xa không thể nào nguôi hoan luyến. Hàng trăm năm qua, vùng đất này đã ôm ấp, che chở cho những đứa con Gia Rai, Ê Đê, Ba Na, Xơ Đăng... qua bao thăng trầm, tao loạn.
Sáng 29-4, Ban Trị sự GHPGVN H.Gio Linh tổ chức lễ trao quyết định bổ nhiệm Đại đức Thích Từ Dung, trụ trì chùa Gio Sơn, xã Gio Sơn, H.Gio Linh.
Đến thăm Non nước - danh thắng Ngũ Hành Sơn sau mùa lễ hội Quán Thế Âm,tôi cứ tưởng nơi đây sẽ vắng bóng du khách. Nào ngờ, mua vé vào cửa, trước mắt tôi là những đoàn khách nước ngoài: Ấn Độ, Hàn Quốc, Trung Quốc, Hà Lan…nối tiếp bước ra từ những xe du lịch 40 chỗ ngồi. Những tín hiệu vui cho thấy du lịch Đà Nẵng nói chung, du lịch Ngũ Hành Sơn nói riêng đã trở lại và lợi hại hơn xưa.
'Tiếng núi' mang đậm nét cảm thức 'mono no aware', thường được hiểu là những cảm xúc sâu lắng về sự vô thường của vạn vật.
Hà Nội là kinh đô ngàn năm của người Việt, là nơi quy tụ cư dân cả nước, là mảnh đất du nhập hầu hết những truyền thống của các vùng miền. Ẩm thực Hà Nội đã có chỗ đứng quen thuộc với các vùng miền trong nước.
Chiều buông trên đỉnh Chư Mo Ray hùng vĩ. Vầng mặt trời vỡ trên những vạt cà phê chín đỏ. Đại ngàn đã ôm ấp, che chở cho những đứa con Gia rai, Ê đê, Ba na, Xơ đăng... của bà mẹ Tây Nguyên vĩ đại qua bao thăng trầm, tao loạn.
Chiều buông trên đỉnh Chư Mo Ray hùng vĩ. Vầng mặt trời vỡ trên những vạt cà phê chín đỏ. Đại ngàn đã ôm ấp, che chở cho những đứa con Gia rai, Ê đê, Ba na, Xơ đăng... của bà mẹ Tây Nguyên vĩ đại qua bao thăng trầm, tao loạn.
Sau 55 năm, Vòng tay học trò - tác phẩm đầu tay thành công bậc nhất nhưng cũng đem đến nhiều sóng gió cho nhà văn nổi tiếng của miền Nam trước 1975 Nguyễn Thị Hoàng, được tái bản.
Ngày xưa, nhà cha mẹ tôi có hai căn gác gỗ nho nhỏ, một cái ngay phía sau mái nhà chính, một cái nằm trên căn bếp bên hông nhà. Căn gác cũ cất trước khi bầy con lên sáu đứa, bề 2m, bề 3m, nằm đè một nửa lên mái ngói. Gác mới cất sau, rộng hơn chút, khi đó đã tăng lên 9 đứa con.
Khái niệm 'nhà văn trẻ' là không hoàn toàn chặt chẽ khi đặt vào câu chuyện sáng tạo nghệ thuật nói chung và sáng tác văn học về đề tài lịch sử nói riêng. Sự bình đẳng trước đề tài lịch sử liên quan tới cách nhìn nhận vấn đề. Thứ nhất: Thế nào là bình đẳng? Thứ hai: Lịch sử nào? Trả lời những câu hỏi đó phần nào đưa chúng ta đến gần hơn với thực tại viết về đề tài lịch sử của các nhà văn trẻ.
Tự hào về người con kiệt xuất, chúng ta nguyện cùng Nhân dân cả nước gìn giữ, phát huy các di sản của Đại thi hào Nguyễn Du, chung sức xây dựng Hà Tĩnh giàu về kinh tế, vững mạnh về chính trị, QP-AN, đậm đà bản sắc văn hóa.
Đó là một ngọn đồi ngập tràn ký ức mỗi khi tôi đến đây. Từng nẻo đường dốc hay mảnh đất trên dãy đồi đều ẩn giấu bao nỗi niềm con người của một thời tao loạn gió sương. Xưa đó là vùng đồi đầy sỏi đá ong đỏ như son. Khi cái nắng chiếu tới ngọn đồi luôn bừng lên những búp lửa. Dân quanh vùng đều gọi là đồi cháy. Nay chính là di sản 'Đồi văn hóa kháng chiến' (Ấp Cầu Đen-Quang Tiến-Tân Yên-Bắc Giang).
Xê dịch là đặc điểm nổi bật của con người. Có rất nhiều lý do khiến ta phải xê dịch: Tao loạn nên ly hương tìm đến những miền đất mới yên ổn làm ăn; công cuộc mưu sinh rày đây mai đó; tham quan, du lịch đến với danh lam, thắng cảnh… Để rồi những nơi ấy đọng lại trong ký ức, gọi tên thành kỷ niệm, thành nỗi nhớ nơi trái tim mỗi người. Lòng tôi cũng có nhiều nỗi nhớ, trong đó có thị trấn Chư Sê.
Ngay trong tháng Giêng Canh Tý, nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm đã có chút lộc văn chương. Đó là tiểu thuyết lịch sử 'Bắc Cung hoàng hậu' được Công ty Điện ảnh S18 mua bản quyền để làm phim với giá 150 triệu đồng. Tin vui của nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm một lần nữa lại khiến công chúng phải suy tư về mối quan hệ giữa văn chương và điện ảnh. Phải chăng, nhiều năm qua điện ảnh Việt chưa khai thác hiệu quả giá trị văn chương Việt, nên chỉ quẩn quanh đánh đấm và hài nhảm?