Tháng trước về thăm quê, định chỉ đi trong ngày, nhưng mấy cô em ở quê dứt khoát giữ lại. Tối đó, cơm nước xong mấy chị em rủ nhau đi chơi quanh xóm. Vừa bước chân ra khỏi cổng, thật bất ngờ bắt gặp ánh trăng quê ngời ngời rải một màu vàng trên khắp đường làng, ngõ xóm.
Sống trong đời sống, ít nhất ta cũng có một lần bị người khác chỉ trích, phê phán, thậm chí là mắng rủa, đay nghiến với những ngôn từ khó nghe… Phải biết lắng nghe những lời thị phi để lớn thêm một chút.
Có những miền đất, dù đi qua chỉ một lần, vẫn neo lại trong lòng người. Cũng có nơi, dù đã rời xa từ lâu, mỗi lần nghĩ đến lại thấy lòng nao nao như đứng trước một bầu trời cũ. Với tôi, Bình Phước là một miền đất như thế.
Có một mùa hè nằm yên trong ký ức, rất khẽ, rất nhẹ. Mỗi khi tiếng ve đầu mùa cất lên, lòng tôi lại nao nao như có ai vừa khẽ gõ cửa, đánh thức những ngày tháng xa xưa, nơi tôi từng là một đứa trẻ, sống trọn vẹn trong từng phút giây dưới ánh nắng chói chang, giữa tiếng cười trong veo và những trò chơi dân gian đơn sơ mà đầy ắp yêu thương.
Dưới đây là những lời chúc ngày 21/6 (Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam) hay và ý nghĩa nhất năm 2025 dành tặng tới các nhà báo, phóng viên,...
Những ngày hè sang, đi đến đâu tôi cũng bắt gặp hình ảnh các sĩ tử cặm cụi bên trang sách, chạy đua với thời gian để gấp rút chuẩn bị hành trang cuối cùng tốt nhất cho kì thi quan trọng nhất đời người. Lòng tôi chợt nao nao nhớ về ngày tháng cũ, thuở đôi mươi khát vọng cháy tâm hồn.
Dù viết bài văn khá dài nhưng em học sinh chỉ được giáo viên chấm 2 điểm. Nội dung bài văn này ra sao mà khiến em học sinh nhận điểm thấp đến vậy?
Tuổi thơ tôi gắn liền với những cánh đồng lúa, hương rơm rạ đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức.
Có một loài hoa chẳng mọc rộ thành từng triền như dã quỳ, cũng không kiêu sa như mimosa dịu dàng trong nắng sớm, ấy vậy mà mỗi lần hoa nở, lòng tôi lại dâng lên thứ cảm xúc nao nao - thứ cảm xúc vừa rưng rưng hoài niệm, vừa như thức tỉnh một điều gì đó rất sâu xa trong tim. Đó là hoa phượng - loài hoa tưởng chừng chỉ quen với sân trường miền xuôi, nhưng vẫn rực rỡ cháy lên giữa những con dốc, gọi hè về trong một vẻ đẹp thật khác.
Cây gạo cổ thụ ở thị trấn Tiên Điền (Nghi Xuân - Hà Tĩnh) không chỉ là chứng nhân sống động của hơn hai thế kỷ thăng trầm, mà còn là biểu tượng văn hóa đậm đà tình làng nghĩa xóm - nơi lưu giữ hồn quê và ký ức bao thế hệ.
Giữa hàng nghìn người đang chờ xem diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm thống nhất đất nước, người phụ nữ trung niên thu hút sự tò mò khi lặng lẽ cầm bút viết những dòng nhật ký trên trang giấy trắng.
Có quá nhiều người chụp hoa anh đào Nhật Bản nhưng nét riêng đầy chất thơ trong bộ ảnh của Nguyễn Thạch Long khiến nhiều cư dân mạng mê mẩn.
Giữa tháng 3, chúng tôi tìm về vùng biên giới tỉnh Đồng Tháp. Đây cũng là thời điểm mà cây Ô môi trổ bông đẹp nhất. Từng chùm bông trổ đỏ hồng, dày đặc, nao nao thương nhớ.
Tình yêu đắm đuối với người, với đời, thiên nhiên được Ngọc Lê Ninh thể hiện mãnh liệt qua bài thơ 'Tình đất phù sa'.
Bố hào phóng với mọi người bên ngoài, nhưng đến một bó hoa nhỏ cho mẹ vào ngày 8/3 cũng chẳng có.
Ra Giêng, dẫu lòng người đã mặc định sang xuân, đất trời năm nay không hiểu sao vẫn bịn rịn mãi với khúc giao mùa.
'Ra Giêng, anh lại đi tìm Trả gương cho bạc, gửi đình cho lim…' (Nguyễn Ngọc Phú)
Tết là lúc mọi người sum vầy cùng gia đình, bạn bè, người thân. Thế nhưng đâu đó trong sương khói của 'đại ngàn' vẫn còn có những con người đang ngày đêm canh giữ, bảo vệ bình yên cho những cánh rừng. Với họ, Tết cũng gắn với rừng.
Ngày cuối cùng của năm cũ, Lê thoáng chút chạnh lòng khi nhớ về quãng thời gian gần 5 năm ăn Tết xa gia đình. Nhìn thấy hàng xóm tất bật dọn dẹp nhà cửa, vườn tược, đi tảo mộ, gói bánh… trong lòng Lê cũng thấy nao nao.
Bất ngờ nhận được tin nhắn từ phía em gái: 'Tết này, chị có về nhà không? Bố mẹ đã 'viễn du miền mây trắng', chỉ còn 2 chị em mình. Chị về cùng em đón Tết nhé'.
Dù đô thị hóa dập dồn trong lòng phố, nhịp sống công nghiệp hối hả trong guồng quay không ngừng nghỉ, thì hương vị mùi già vẫn yên vị trong nỗi thiết tha của người đô thị hôm nay.
Đến hẹn lại lên, 'tuần lễ dọn nhà' chính thức bắt đầu. Nhưng năm nay, không chỉ thấy mệt, oải hay nản,.. như những năm trước, Sunlight còn cho người ta nhìn thấy nhiều hơn thế qua MV 'Dọn nhà đón Tết'!
Chia sẻ với PV VietNamNet, Jimmii Nguyễn khẳng định hồi ký là những câu chuyện liên quan tới anh, thật 100%, chỉ có nhân vật liên quan được đổi tên, để giữ sự trân trọng với họ.
Có những ngày bỗng muốn thả lỏng mình, mặc cho công việc cuối năm đang dồn lại, những bản báo cáo cần hoàn thành, đó là lúc tôi đưa tay ra để xé đi những tờ lịch cuối cùng của năm cũ. Rồi lại bần thần tự hỏi mình, năm tháng có mòn đi như quyển lịch dày cộp này không?
Mưa lũ qua đi, dấu vết còn đọng lại... Mùa hạt dẻ Trùng Khánh (Cao Bằng) vẫn nao nao trong thơm thảo, ngọt bùi. Dưới tán dẻ cổ thụ, gió heo may hanh hao rung rinh từng chùm quả chín đã ngả mầu vàng cháy.
Khi những vạt dã quỳ nhuộm vàng đồi núi Tây Nguyên cũng là lúc mùa khô đến mang theo những cơn gió lạnh hanh hao.
Một ngày làm thầy với nhiều nhà giáo đã và đang đứng trên bục giảng có ý nghĩa cao quý, nhiều kỷ niệm suốt đời mang theo.
Tháng 11 về, giữa tiết trời se lạnh, lòng tôi lại da diết nhớ thầy cô và bạn cũ-những người đã đi cùng tôi suốt năm tháng tuổi thơ.
Nhắc đến hai tiếng Cà Mau, người ta lại nhớ về mảnh đất cuối trời Nam, tuy đường xa nhưng lại có sức thu hút lạ kỳ, gieo vào lòng những ai từng đến đây cái cảm giác nhớ thương đến nao nao trong dạ.
Thế giới có nhiều thay đổi, song tình yêu, niềm tin vào đất nước và con người Nga của các thế hệ những người đã từng cũng như đang học tập tại nước Nga vẫn vẹn tròn. Những ký ức vẹn nguyên màu tươi mới như ngày hôm qua và sẽ còn sống mãi trong trái tim của những ai từng gắn bó với nước Nga xinh đẹp.
Làng mới - tên gọi tắt của Chương trình xây dựng làng mới theo phong trào Saemaul Undong (Hàn Quốc), thể hiện tình hữu nghị Việt Nam - Hàn Quốc, cũng là cái tên thân thương nhiều người đặt cho xóm Rừng Vần, xã La Bằng (Đại Từ).
Chạy xe trên phố, bất chợt tôi thấy chiếc xe bán bánh lá dừa bên lề đường, nghe hương vị ngọt ngào tuổi thơ tràn về, nghe đầu môi ngọt bùi những món quà quê giữa phố…
Mưa lũ qua đi, dấu vết còn đọng lại… Mùa hạt dẻ Trùng Khánh (Cao Bằng) vẫn nao nao trong thơm thảo, ngọt bùi. Dưới tán dẻ cổ thụ, gió heo may hanh hao rung rinh từng chùm quả chín đã ngả mầu vàng cháy.
Có trong tay 250 triệu đồng trúng số, vợ chồng chị Hiên lập tức đem trả hết các món nợ, cả gốc lẫn lãi.