Người Cơ Tu ở Quảng Nam cư trú tại ba vùng: Người Cơ Tu vùng cao (Cơ Tu đriu), người Cơ Tu vùng trung (Cơ Tu nal), người Cơ Tu vùng thấp (Cơ Tu phương), nhưng ở mỗi vùng đều có tên gọi Tết riêng. Người Cơ Tu vùng cao ăn Tết Cha-puốt. Người Cơ Tu vùng trung ăn Tết Cha-pổi. Người Cơ Tu vùng thấp ăn Tết Cha-ping. Tiếng Cơ Tu, 'cha' có nghĩa là ăn; 'puốt', 'pổi' hay 'ping' đều có nghĩa là Tết. Theo truyền thống, gần đến ngày Tết, từ trong rừng già xa xôi, các gia đình Cơ Tu tạm gác lại mọi lo toan của công việc nương rẫy, lần lượt rủ nhau rời nhà zơng (nhà rẫy) của mình về làng, hối hả chuẩn bị ăn Tết và đón mừng năm mới. Mọi gia đình trong làng (Cơro noon) đều náo nức công việc đón Tết của gia đình mình. Vì vậy, con cháu họ dù đi làm xa đều tranh thủ về làng để cùng gia đình ăn Tết, đón xuân.