Nhà tôi hồi ở quê có cái giàn bếp, treo và gác nhiều thứ linh tinh dùng để nấu ăn. Nổi bật trên đó, dựng áp vách là một tấm da bò được căng bằng nẹp tre nhưng vẫn gồ ghề, lâu ngày khô rang, vàng khè. Thêm mấy con số, mấy nét chữ quẹo quọ được ba tôi viết bằng than đen nhẻm, trông tấm da từa tựa một bức tranh vụng về, vàng ố. Mỗi lần nhìn nó, tôi lại thấy cảnh sống của người dân trong xóm.
Văn hóa và Đời sống - Những lúc nắng lên nhìn những gánh sen ngày hạ vào phố lòng lại nhớ về những cánh sen hồng ở làng một thời sôi nổi khi ta chưa kịp lớn. Tuổi thơ hồn nhiên càng trở nên đẹp đẽ hơn mỗi khi ta ngoái nhìn lại bằng sự trân trọng, yêu thương.
Những lúc nắng lên nhìn những gánh sen ngày hạ vào phố lòng lại nhớ về những cánh sen hồng ở làng một thời sôi nổi khi ta chưa kịp lớn. Tuổi thơ hồn nhiên càng trở nên đẹp đẽ hơn mỗi khi ta ngoái nhìn lại bằng sự trân trọng, yêu thương.
Hôm rồi được nghe cái câu 'Băng dày bảy thước đâu phải do tuyết rơi một ngày', nghĩ hoài mà không hiểu ý tứ của nó, anh Ba giải nghĩa giùm em được hông?
Con trâu xuất hiện và gắn bó với người nông dân Việt Nam từ lâu đời. Hình tượng con trâu đã hòa quyện trong nếp sống, nếp nghĩ và các hình thức sinh hoạt văn hóa của người Việt.
Bữa tất niên với loạt món nướng hấp dẫn là gợi ý lý tưởng để nhóm bạn tận hưởng vào những ngày cận Tết. Dưới đây là các hàng quán phù hợp cho cuộc vui của tín đồ ẩm thực.
Khi cơn bấc chưa trưởng thành thổi liu riu trên cánh đồng trơ gốc rạ sau mùa gặt, má dắt chị đi mót những bông lúa nếp còn sót lại nằm là là trên mặt ruộng.
Phạm Văn Vũ sinh năm 1984 tại Thái Nguyên. Anh đã xuất bản hai tập thơ và một tập phiếm luận văn học. Bài 'Cánh đồng về sáng' in trong tập 'Mọc' (2016).
Sự quyết liệt, tầm nhìn dài hạn của lãnh đạo đã tạo ra chuyển động tích cực trong tiến trình phát triển của Quảng Ninh. Tỉnh đang vươn lên trở thành trung tâm kinh tế quan trọng.
Chuyến xe chiều chầm chậm, đưa nó quay trở về nơi chôn nhau cắt rốn. Bao nhiêu năm hành phương Nam với tất bật áo cơm, nó vẫn không nguôi nhớ về Mộ Đức - một huyện của quê hương Quảng Ngãi ngoan cường.
Thương lắm mẹ miền Trung. Nghĩa tình lòng mẹ chắt chiu từ câu ví, điệu giặm, từ nhịp hò khoan những luyến láy mênh mang. Cứ như chập chùng qua những đồi truông, cứ như nghẹn thắt qua khúc đoạn trường...
Thấy ăn cá lóc nướng trui ngoài đồng, ngoài vườn, bên cạnh đìa cá, rồi thấy cả trên bàn ăn trịnh trọng của những dịp giỗ quảy, đám tiệc. Ăn trưa, ăn chiều, rồi tối tối nhậu cũng thấy cá lóc nướng trui. Mọi thứ tự nhiên như cách món ăn này xuất hiện và đến với đời sống con người.
Vụ cháy bắt nguồn từ nhà chứa rơm, sau đó bén sang chuồng bò gây thiệt hại khá nặng nề.
Non sông liền một dải, niềm hân hoan vỡ òa, nhưng có những gia đình lại mãi chia ly. Câu chuyện của cô họ tôi gợi nỗi xót xa.
Xuân mới phơi phới giao hòa khắp đất trời. Là người con sinh ra từ làng dẫu phương trưởng đi bốn phương vẫn nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn. Để mỗi mùa xuân sang lại trở về bên vòng tay mẹ.
Chiều muộn, tôi đi thật chậm trên đường làng. Những con ngõ nhỏ quanh co và rợp bóng tre xanh. Mùi cơm mới thơm quá. Làn khói lam chiều ôm những mái bếp, vờn quanh những ngọn tre. Một cậu bé đứng đầu ngõ ngóng mẹ. Mái bếp nhà cậu giờ này vẫn chưa thấy khói lam chiều. Có lẽ mẹ cậu đang cấy nốt nắm mạ cuối cùng nên về muộn...
Giữa cuộc sống nhộn nhịp, xô bồ nơi phồn hoa, đô hội, mỗi người thường tìm được một nơi để tĩnh tâm, để trở về những miền ký ức. Với tôi đó là nơi căn bếp đỏ lửa từ mờ sáng mỗi ngày, khói tỏa ra từ những mái ngói rêu phong. Chính nơi ấy đã lan tỏa sự yêu thương đong đầy nuôi dưỡng những tâm hồn thơ trẻ…