Dừng xe chờ đèn đỏ, tôi run bắn người khi thấy Hậu, nét mặt rạng ngời hạnh phúc đang âu yếm dìu một phụ nữ trẻ xinh đẹp, đã mang bầu khá lớn qua đường.
Những ngày cuối năm, nghe mọi người kháo nhau rủ đi Nha Trang, Đà Lạt hay Thái Lan, Nhật Bản… đón Tết thấy ham. Trong khi đó, tôi và các thành viên trong gia đình cứ quây quần bên nhau mãi với điệp khúc mùa xuân năm nào cũng vậy: Về quê ăn Tết!
Những năm ở Huế để theo học Y khoa, tôi tình cờ ở nhờ tại gia đình của một người cùng họ. Tất nhiên, đó là họ của ông chủ nhà!
Với trẻ em, có lẽ từ khi chưa lọt lòng, đã mang theo nhiều kỳ vọng, trông đợi của gia đình, dòng họ... Những đứa trẻ ấy bị đẩy vào một cuộc chạy đua của chính cha mẹ, gia đình, nhà trường. Trẻ phải học, phải có nghề nghiệp, có tiền, có cuộc sống đủ đầy, viên mãn, trở thành hình mẫu này, hình mẫu kia... Như vậy, áp lực từ kỳ vọng của cha mẹ, gia đình, trong tiêu chuẩn xã hội là một gánh nặng đối với đứa trẻ, khiến chúng không sao ngẩng đầu lên được.
Năm bảy mươi tuổi, ông nội tôi bất ngờ đốn cả vườn chuối đang sắp trổ buồng để trồng na. Cổ nhân từng nói 'trẻ trồng na, già trồng chuối', ông tôi hiểu cả, nhưng vì không muốn các cháu quanh năm chỉ được ăn chuối nên ông làm như thế.
Ký ức tuổi thơ như một bức tranh đầy màu sắc, mà những mảng màu trong đó cứ phai dần theo thời gian. Thi thoảng, trong những khoảng lặng của cuộc sống, thả mình trên chuyến tàu cảm xúc ngược thời gian, ta lục tìm, tô mạc lại. Để rồi chợt nhận ra, đó vẫn là những mạch nguồn chảy mãi trong cuộc đời…
40 năm nay tôi chưa hề một một lần quay lại Lộc Tấn mặc dù cái tên này với tôi thân thương trân trọng. Sự mưu sinh ở đời nhiều khi lấn át cả những gì ta cần nhớ cần tìm cần trả ơn. Chỉ đến khi có khoảng lặng nào đó để mình trở lại là mình mới ân hận, áy náy và day dứt. Lộc Tấn với tôi là như thế.
Đối với người làm việc ban đêm, thức khuya như sinh viên ôn bài, những chị công nhân quét rác đêm, cả những nhà văn, nhà báo đang gò lưng nhả chữ... thường đói bụng, nhưng lại ngại ra đường tìm cái gì đó 'bỏ bụng', đành ngồi nhà, bó gối chịu trận trong tâm trạng thấp thỏm, nghe bụng dạ 'đánh lô tô' liên hồi. Trong những con hẻm, đường ngang, ngõ tắt chằng chịt khá đặc trưng của các khu dân cư lao động Sài Gòn, đêm đêm tôi vẫn nhớ âm vang nhịp gõ lách cách đều đều báo hiệu có một xe hủ tiếu gõ đang đi vào xóm, đánh thức cơn đói lòng của những người thức khuya.
Lại một mùa hoa gạo đỏ. Con trai tôi tên là Gạo, năm nay lên 10. Ai cũng nghĩ tên con mang ý nghĩa Hạt Gạo, là mong ước của bố mẹ con về sự no ấm, đủ đầy. Thực ra tên con là Bông Hoa Gạo Đỏ.
Tôi yêu áo dài tha thiết nhưng theo cách riêng của mình. Dù ương bướng nhưng khi vừa bước vào lớp 6 Trường nữ Gia Long, tôi vẫn tuân theo cách đi lại, đứng ngồi khi mặc áo dài, rồi quen dần, rồi yêu mến áo dài tự lúc nào không rõ. Ra nước ngoài học tập, áo dài vẫn theo tôi trong từng 'trận chiến' thi văn nghệ với sinh viên các nước, bảo vệ luận văn tốt nghiệp, nhận bằng cử nhân…
Diễn viên Anh Tuấn và Nguyệt Hằng đã có hành trình 27 năm bên nhau và 4 đứa con. Chuyện tình yêu hôn nhân gia đình của họ có đủ dư vị đắng-cay-ngọt-bùi.
Chỉ 1 lần tặng vợ socola ngày Valentine, 1 lần tặng hoa ngày 8/3, tuyên bố không thích lãng mạn hay ngôn tình, thế nhưng diễn viên Anh Tuấn đã cùng bà xã Nguyệt Hằng tạo nên một tình yêu đầy mật ngọt suốt hành trình 27 năm chung sống.
VietNamNet giới thiệu những hồi ức của đồng chí Nguyễn Bình Thanh, thư ký của trưởng đoàn Nguyễn Thị Bình tại Hội nghị Paris 1973.
1. 28 Tết, chị Thùy Nhung (28 tuổi, nhân viên kế toán, trú đường Hải Phòng, quận Thanh Khê) tạt về nhà ba mẹ. Nhìn quanh quất, chị hỏi: 'Mẹ đi chợ hả ba?'. 'Ừ, giờ ni thì bả ở ngoài chợ chớ đâu nữa'. 'Răng đi chợ miết rứa hè, sáng mô cũng đi, mua miết chưa đủ hà?'. 'Ừ, đi miết, mua miết, xách miết về. Răng mà ưng ra chen chúc ngoài chợ rứa không biết'.
... đó là những dòng chữ lung linh sáng về tình thầy trò, về giá trị đích thực của một người thầy, bổn phận của học trò với việc học.
Không biết tiền của mình đi đâu, tiêu nhiều hơn kiếm được... là những sai lầm khiến nhiều bạn trẻ tiếc nuối trong năm 2022 vừa qua.
Cái số thế nào, gần hai chục năm nay, nhà tôi được ở đối diện một trường mầm non. Tôi chứng kiến từ ngày trường đặt viên gạch đầu tiên trên miếng đất trống đến lúc trở thành trường đạt chuẩn quốc gia. Và điều thú vị là, có một số cô đã từng dạy con tôi, giờ lại tiếp tục là cô giáo của cháu ngoại tôi.
Nếu như ở các thành phố lớn của nước ta như: Hà Nội, TPHCM, Huế, Đà Nẵng…, từ lâu hình ảnh những chiếc xích lô chuyên chở khách du lịch chầm chậm chạy trên các đường phố đã trở nên thân thuộc, thì với Châu Đốc, TP trực thuộc tỉnh An Giang, phương tiện phổ biến khiến khách du lịch trong và ngoài nước luôn mê mệt, thích thú là những chiếc xe lôi!
Thay vì đơn thuần vẽ bức lụa hay gò lưng làm sơn mài để có tác phẩm tốt nghiệp, 24 họa sĩ trẻ vừa tốt nghiệp Khoa Hội họa, Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam đã tìm về, học hỏi những tinh túy của nghề dệt lụa truyền thống. Đó là quá trình học đi đôi với hành thiết thực, bổ ích, tạo cảm hứng để các họa sĩ thăng hoa trong sáng tạo.
ĐBP - Mùa Thu, cha tôi thường dẫn tôi lên đồi, khi ấy cỏ không còn cao và dày nữa. Cha tôi bảo: Đó là bầu trời của con, con muốn ước mơ gì hãy tự tạc ước mơ của mình vào những đám mây. Tôi nằm trên cỏ ngắm bầu trời xanh và cao như một sân khấu lớn.
Trung tá Nguyễn Viết Bình (SN 1969) trở về ngôi nhà ở thôn Vĩnh Bình, xã Tam Thăng, TP Tam Kỳ (Quảng Nam) để thăm người em là Bùi Đi (SN 1970). Vừa gặp nhau, họ lại kể chuyện xưa cũ bên chiếc xe đạp dựng bên chuồng trâu. Cả hai anh em, người mất cha, người mất cả cha lẫn mẹ.
Tươi từ trong nhà xưởng bước ra, khuôn mặt buồn rười rượi. Nó đi nhanh ra khu vườn phía sau nhà xưởng, ngồi bệt trên đám lá khô dưới gốc cây. Tươi nhớ lại lời mấy cô mấy chị vừa nói thì thở dài, rồi nó gục đầu xuống hai đầu gối, đôi vai rung lên. Nó không hề biết rằng có người đang tiến lại gần mình.
Mùa thu, cha tôi thường dẫn tôi lên đồi, khi ấy cỏ không còn cao và dày nữa. Cha tôi bảo: Đó là bầu trời của con, con muốn ước mơ gì hãy tự tạc ước mơ của mình vào những đám mây. Tôi nằm trên cỏ ngắm bầu trời xanh và cao như một sân khấu lớn.
Con trẻ đang mất dần mùa hè Nghỉ hè, theo đúng nghĩa là trẻ được gác lại bài vở, chuyện học hành để nghỉ ngơi, vui chơi thoải mái sau một năm học đầy căng thẳng. Nhưng những năm gần đây, khái niệm ba tháng hè với những kỳ nghỉ, thư giãn của các em học sinh gần như không còn nữa.
Có tới gần 24 năm miết mải, cháy lòng với nghề báo ở tỉnh mà tôi từng cho là 'Khắt khe-Nghiệt ngã' nhưng cũng rất đỗi vinh quang. Những dặm dài lịch sử, ký ức không thể phai mờ. Suốt những năm 1960 tới tháng 4 năm 1975 ...
Đàn bò hai mươi con đang ngược dốc. Cúi đầu, gò lưng, móng bấu chặt.
Tết đến người Hà Nội và một số địa phương lân cận ở miền Bắc có tục lệ tắm tất niên bằng cây mùi già, nhưng không phải vì lý do tâm linh, mà chỉ vì những lý do sau đây - ông Tuệ Phong, một người con gốc Hà Nội xa xứ đã chia sẻ về nồi nước tắm nấu từ cây mùi già.