Từ tinh hoa của nghệ thuật chạm khắc gỗ truyền thống, những người thợ ở các làng nghề La Xuyên, huyện Ý Yên (Nam Định) luôn tìm tòi, cải tiến mẫu mã sản phẩm cho phù hợp với xu hướng thị trường cũng như thị hiếu người tiêu dùng.
Với sự lên ngôi của máy tính và phần mềm soạn thảo văn bản, nhiều phụ huynh cho rằng việc cho trẻ luyện viết chữ đẹp đã lỗi thời.
Vậy là, đã hơn 2 tuần thầy Phan Đăng, chủ nhiệm lớp Văn K10, Trưởng Khoa Văn trường Đại học Tổng hợp Huế (nay là trường Đại học Khoa học, Đại học Huế) của chúng tôi ngày ấy đã về với các bậc tiền nhân. Đồng liêu của chúng tôi, đã viếng thầy bằng những lời tim gan, với những giá trị cả về nhân văn lẫn thành tựu khoa học. Riêng tôi, nhớ nhất một kỷ niệm nhỏ.
Tại phiên thảo luận ở hội trường về một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật Thuế giá trị gia tăng (sửa đổi), ngày 29/10, nhiều ý kiến đại biểu đề nghị không đánh thuế 5% với mặt hàng phân bón, tuy nhiên, cũng có đại biểu ủng hộ đề xuất như dự thảo luật mà Chính phủ trình.
Nhiều ý kiến đại biểu quan tâm đến nội dung chuyển mặt hàng phân bón từ diện không chịu thuế sang diện chịu thuế suất 5%, được Chính phủ đề xuất trong dự thảo Luật Thuế giá trị gia tăng (sửa đổi).
Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Tài chính Hồ Đức Phớc cho rằng, việc áp thuế VAT 5% với phân bón sẽ giúp doanh nghiệp trong nước có thể cạnh tranh với doanh nghiệp nước ngoài, có điều kiện cải tiến kỹ thuật, áp dụng công nghệ hiện đại, giảm giá thành sản phẩm, giảm giá bán, mang lại lợi ích cho cả người dân và doanh nghiệp.
Mùa Vu lan hàng năm đến rồi qua, nhưng trong sâu thẳm mỗi chúng ta luôn còn lại mãi hình bóng đấng sinh thành, đặc biệt là người mẹ. Báo SGGP xin trân trọng giới thiệu hai bài thơ về mẹ của nhà văn Bích Ngân và nhà thơ trẻ Trần Đức Tín.
Có những hố sâu hoẳm ngăn cách tôi và bạn tưởng chẳng thể nào vượt qua. Nhưng không, chúng ta vẫn ở bên nhau một cách lặng lẽ vì những kỷ niệm ngày xanh vẫn ngập tràn trong tim.
Dừng xe chờ đèn đỏ, tôi run bắn người khi trên đường dành cho người đi bộ là Hậu, nét mặt rạng ngời hạnh phúc đang âu yếm ôm eo dìu một phụ nữ trẻ xinhđẹp, thời trang vô cùng sang trọng mặc dù đã mang bầu khá lớn qua đường. Chắc họ định ghé vào một shop thời trang dành cho bé ngay trên phố…
Dừng xe chờ đèn đỏ, tôi run bắn người khi trên đường dành cho người đi bộ là Hậu, nét mặt rạng ngời hạnh phúc đang âu yếm ôm eo dìu một phụ nữ trẻ xinh đẹp, thời trang vô cùng sang trọng mặc dù đã mang bầu khá lớn qua đường. Chắc họ định ghé vào một shop thời trang dành cho bé ngay trên phố…
Dừng xe chờ đèn đỏ, tôi run bắn người khi thấy Hậu, nét mặt rạng ngời hạnh phúc đang âu yếm dìu một phụ nữ trẻ xinh đẹp, đã mang bầu khá lớn qua đường.
Những ngày cuối năm, nghe mọi người kháo nhau rủ đi Nha Trang, Đà Lạt hay Thái Lan, Nhật Bản… đón Tết thấy ham. Trong khi đó, tôi và các thành viên trong gia đình cứ quây quần bên nhau mãi với điệp khúc mùa xuân năm nào cũng vậy: Về quê ăn Tết!
Những năm ở Huế để theo học Y khoa, tôi tình cờ ở nhờ tại gia đình của một người cùng họ. Tất nhiên, đó là họ của ông chủ nhà!
Với trẻ em, có lẽ từ khi chưa lọt lòng, đã mang theo nhiều kỳ vọng, trông đợi của gia đình, dòng họ... Những đứa trẻ ấy bị đẩy vào một cuộc chạy đua của chính cha mẹ, gia đình, nhà trường. Trẻ phải học, phải có nghề nghiệp, có tiền, có cuộc sống đủ đầy, viên mãn, trở thành hình mẫu này, hình mẫu kia... Như vậy, áp lực từ kỳ vọng của cha mẹ, gia đình, trong tiêu chuẩn xã hội là một gánh nặng đối với đứa trẻ, khiến chúng không sao ngẩng đầu lên được.
Năm bảy mươi tuổi, ông nội tôi bất ngờ đốn cả vườn chuối đang sắp trổ buồng để trồng na. Cổ nhân từng nói 'trẻ trồng na, già trồng chuối', ông tôi hiểu cả, nhưng vì không muốn các cháu quanh năm chỉ được ăn chuối nên ông làm như thế.
Ký ức tuổi thơ như một bức tranh đầy màu sắc, mà những mảng màu trong đó cứ phai dần theo thời gian. Thi thoảng, trong những khoảng lặng của cuộc sống, thả mình trên chuyến tàu cảm xúc ngược thời gian, ta lục tìm, tô mạc lại. Để rồi chợt nhận ra, đó vẫn là những mạch nguồn chảy mãi trong cuộc đời…
40 năm nay tôi chưa hề một một lần quay lại Lộc Tấn mặc dù cái tên này với tôi thân thương trân trọng. Sự mưu sinh ở đời nhiều khi lấn át cả những gì ta cần nhớ cần tìm cần trả ơn. Chỉ đến khi có khoảng lặng nào đó để mình trở lại là mình mới ân hận, áy náy và day dứt. Lộc Tấn với tôi là như thế.
Đối với người làm việc ban đêm, thức khuya như sinh viên ôn bài, những chị công nhân quét rác đêm, cả những nhà văn, nhà báo đang gò lưng nhả chữ... thường đói bụng, nhưng lại ngại ra đường tìm cái gì đó 'bỏ bụng', đành ngồi nhà, bó gối chịu trận trong tâm trạng thấp thỏm, nghe bụng dạ 'đánh lô tô' liên hồi. Trong những con hẻm, đường ngang, ngõ tắt chằng chịt khá đặc trưng của các khu dân cư lao động Sài Gòn, đêm đêm tôi vẫn nhớ âm vang nhịp gõ lách cách đều đều báo hiệu có một xe hủ tiếu gõ đang đi vào xóm, đánh thức cơn đói lòng của những người thức khuya.
Lại một mùa hoa gạo đỏ. Con trai tôi tên là Gạo, năm nay lên 10. Ai cũng nghĩ tên con mang ý nghĩa Hạt Gạo, là mong ước của bố mẹ con về sự no ấm, đủ đầy. Thực ra tên con là Bông Hoa Gạo Đỏ.
Tôi yêu áo dài tha thiết nhưng theo cách riêng của mình. Dù ương bướng nhưng khi vừa bước vào lớp 6 Trường nữ Gia Long, tôi vẫn tuân theo cách đi lại, đứng ngồi khi mặc áo dài, rồi quen dần, rồi yêu mến áo dài tự lúc nào không rõ. Ra nước ngoài học tập, áo dài vẫn theo tôi trong từng 'trận chiến' thi văn nghệ với sinh viên các nước, bảo vệ luận văn tốt nghiệp, nhận bằng cử nhân…
Diễn viên Anh Tuấn và Nguyệt Hằng đã có hành trình 27 năm bên nhau và 4 đứa con. Chuyện tình yêu hôn nhân gia đình của họ có đủ dư vị đắng-cay-ngọt-bùi.
Chỉ 1 lần tặng vợ socola ngày Valentine, 1 lần tặng hoa ngày 8/3, tuyên bố không thích lãng mạn hay ngôn tình, thế nhưng diễn viên Anh Tuấn đã cùng bà xã Nguyệt Hằng tạo nên một tình yêu đầy mật ngọt suốt hành trình 27 năm chung sống.
VietNamNet giới thiệu những hồi ức của đồng chí Nguyễn Bình Thanh, thư ký của trưởng đoàn Nguyễn Thị Bình tại Hội nghị Paris 1973.
1. 28 Tết, chị Thùy Nhung (28 tuổi, nhân viên kế toán, trú đường Hải Phòng, quận Thanh Khê) tạt về nhà ba mẹ. Nhìn quanh quất, chị hỏi: 'Mẹ đi chợ hả ba?'. 'Ừ, giờ ni thì bả ở ngoài chợ chớ đâu nữa'. 'Răng đi chợ miết rứa hè, sáng mô cũng đi, mua miết chưa đủ hà?'. 'Ừ, đi miết, mua miết, xách miết về. Răng mà ưng ra chen chúc ngoài chợ rứa không biết'.
... đó là những dòng chữ lung linh sáng về tình thầy trò, về giá trị đích thực của một người thầy, bổn phận của học trò với việc học.
Không biết tiền của mình đi đâu, tiêu nhiều hơn kiếm được... là những sai lầm khiến nhiều bạn trẻ tiếc nuối trong năm 2022 vừa qua.
Cái số thế nào, gần hai chục năm nay, nhà tôi được ở đối diện một trường mầm non. Tôi chứng kiến từ ngày trường đặt viên gạch đầu tiên trên miếng đất trống đến lúc trở thành trường đạt chuẩn quốc gia. Và điều thú vị là, có một số cô đã từng dạy con tôi, giờ lại tiếp tục là cô giáo của cháu ngoại tôi.