Làm phóng viên, điều quý nhất với tôi là được đi, được nhìn, được cảm nhận và tung tẩy với ngòi bút của mình. Trong nhiều chuyến đi, lần được 'chui' xuống lòng đất với độ sâu hơn 300 mét là ấn tượng nhớ đời. Đến bây giờ nhiều người vẫn hỏi tôi, xuống 'âm phủ' có gì hay?
Chú chó nhà mải miết tát nước lên người con cá rô phi mà không biết rằng con cá đã chết từ lâu.
Trực chốt chặn tại các điểm nóng Covid-19 ở TP.HCM, Uyên Phương và nhiều tình nguyện viên thường xuyên nhận được sự quan tâm bằng lời nói và cả hiện vật từ người dân địa phương.
Món ăn này nghe tên cũng đã 'hết hồn' nhưng lại là đặc sản độc nhất vô nhị chỉ có ở vùng Tây Nguyên.
Món ăn này nghe tên cũng đã 'hết hồn' nhưng lại là đặc sản độc nhất vô nhị chỉ có ở vùng Tây Nguyên.
'Chưa lên ngọn hải đăng thì coi như chưa đến Vũng Tàu', lời của bạn Nguyễn Ngọc Ninh (phường Nguyễn An Ninh, TP Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) khiến tôi không khỏi tò mò.
Với tôi, đi chơi trong kỳ nghỉ lễ trùng đợt dịch mới bùng phát là trải nghiệm nhớ đời khi cảm giác bất an thường trực, cứ chốc chốc lại vào mạng đọc tin tức để cập nhật tình hình.
Mùa này có lẽ là mùa đẹp nhất để lên với Hà Giang với đường sá khô ráo, nắng vẫn còn rực rỡ và hoa tam giác mạch đang nở rộ.
Tôi điếng người khi nghe những lời vợ nói, giờ tôi không biết phải làm thế nào nữa.
Bên trong căn nhà lợp tôn nóng hầm hập giữa cái nắng tháng 4 ở khu phố 1, thị trấn Vĩnh Bình, huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang, sau từng cơn thở dốc do chứng ung thư gan hành hạ, chốc chốc anh Lâm Quang Hùng (45 tuổi) lại quay nhìn đứa con trai bị câm, điếc bẩm sinh Lâm Thiện Thảo (16 tuổi), nghẹn ngào.
Sau lần đầu tiên đặt chân đến đảo Trần- hòn đảo tiền tiêu vùng Đông Bắc của Tổ quốc, biết bao ấn tượng về hòn đảo thiêng liêng đó vẫn còn đọng mãi trong lòng chúng tôi. Và mới đây, chúng tôi vô cùng mừng rỡ khi biết được, trường liên cấp đảo Trần đã chính thức được trang bị một phòng vui chơi cho trẻ em- đây là món quà của Đoàn Thanh niên khối các cơ quan tỉnh Quảng Ninh trao tặng bà con và các cháu nhỏ trên đảo.
Trừ đi bảy tiếng ngủ, còn lại trong 17 tiếng thức và làm việc mỗi ngày, thì hoạt động ngồi là căn bản: trong các bữa ăn, khi di chuyển, khi làm việc, lúc giải lao…
Bình thường chỉ cần nghe tiếng mở cửa là vợ tôi đã xuất hiện đón chồng rồi. Nhưng hôm đó tôi mở cửa vào nhà rồi mà không thấy bóng dáng vợ đâu, cất tiếng gọi vẫn không ai trả lời.
Tròn 33 năm Trung Quốc tàn sát ở Gạc Ma, đất nước mãi mãi không quên sự hy sinh anh dũng của 64 chiến sĩ vĩnh viễn nằm lại giữa biển trời Trường Sa.
Khi những hạt mưa xuân lất phất nhè nhẹ giăng tơ trên mặt cỏ xanh mướt, thúc giục mầm non thức dậy sau giấc ngủ đông dài, khắp không gian chợt như bừng tỉnh. Giữa chốn đô thị ồn ã náo nhiệt, đâu đó vẫn có những góc phố bình yên và êm ả đến lạ.
Tôi đã cố không tin vào những gì người ta nói nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi muốn ngã quỵ.
Những cô gái ngại yêu, không phải vì họ chọn cô đơn mà là đang chờ người thực sự làm họ rung động. Tháng ngày chờ anh, em học cách tự lập, tự yêu lấy bản thân mình và quan tâm đến những người khác.
Tôi đã cố không tin vào những gì người ta nói nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi muốn ngã quỵ.
Tôi đã cố không tin vào những gì người ta nói nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi muốn ngã quỵ.
Những cô gái ngại yêu, không phải vì họ chọn cô đơn mà là đang chờ người thực sự làm họ rung động. Tháng ngày chờ anh, em học cách tự lập, tự yêu lấy bản thân mình và quan tâm đến những người khác.
'Đôi mắt cửa sổ tâm hồn/Mất đi một mắt nửa hồn thương đau'. Tiếp chúng tôi trong lúc thảnh thơi hiếm hoi những ngày cuối năm, bác sĩ Nguyễn Hữu Dũng chốc chốc lại xin lỗi ngừng câu chuyện để giải quyết công việc tại bệnh viện và tham vấn chuyên môn cho các ca bệnh phức tạp.
Bé Vũ Huy Hoàng đã 15 tháng tuổi nhưng trông nhỏ thó như chú khỉ con, nặng vỏn vẹn 5,5kg. Đôi mắt vàng ệch, khuôn mặt cau có chốc chốc lại khóc rấm rứt, mệt mỏi. Hai tay chân bé còi cọc, đen đúa, chỉ có cái bụng là bự so với cả thân hình.