TTH - Tấm bảng đề 'Nghiêm cấm', nhưng nhìn hiện trạng xung quanh lại khiến người mục kích nghĩ rằng có lẽ phải đổi thành 'Cấm không nghiêm' mới đúng.
Theo dõi đoạn clip, dân tình không nhịn được cười mà thốt lên: 'Xem mà đồng cảm quá!'.
TTH - Bịn rịn mãi rồi bà Huỳnh cũng bán nhà, rời quê lên phố với dâu con, cháu nội. Đó là cuộc ra đi trong nước mắt. Hưng – con trai bà manh nha ý định bán nhà đã lâu; khi cậu nói ra, người mẹ bất ngờ rơi lệ và chối từ đây đẫy. Con thẽ thọt ngọt nhạt theo kiểu mưa dầm, riết rồi mẹ cũng xiêu. Những ngày chờ đợi, bà Huỳnh hay qua nhà tôi, ngồi với mẹ tôi cả buổi liền, chốc chốc lại thở dài với lời buồn rệu rã: 'Tôi sắp xa bà rồi'.
Nhiều tháng nay, Phượng Mai chưa thể về Hà Nội vì dịch bệnh bùng phát. Những ngày qua, cô sốt sắng theo dõi lịch trình bay, đổi vé 4 lần với hy vọng sớm được gặp gia đình.
Dáng người nhỏ bé, bà ngồi lọt thỏm bên phía dãy ghế dành cho người nhà bị cáo, chốc chốc lại ngước nhìn lên phía trước, nơi bục khai báo có chồng và con trai mình đang bị xét xử về tội danh giết người.
Mái tóc của chú Lân đã bạc màu sau thời gian dài lo lắng, bận rộn. Hơn 1 năm thất nghiệp vì vợ đau ốm, giờ lại thêm dịch Covid-19 bủa vây, chú đã lâm vào cùng đường, không còn xoay sở được khoản viện phí hàng chục triệu đồng.
Khi chị Zhou đưa ra điều kiện đặc biệt, anh Zhao lập tức đồng ý. Anh hứa sẽ coi Liu Haojin như anh trai của mình và đối xử với con gái của Liu như con ruột của mình.
Những câu chuyện giờ chẳng còn kết thúc bằng câu 'Hẹn gặp lại'. Thay vào đó là lời nhắc nhẹ giữ gìn sức khỏe, bình an, khỏe mạnh chờ ngày dịch bệnh lùi xa.
Hàng trăm chuyến bay tại thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc đã bị hủy, nhiều trường học và thắng cảnh du lịch bị đóng cửa do ảnh hưởng từ trận bão lớn nhất trong năm.
Làm phóng viên, điều quý nhất với tôi là được đi, được nhìn, được cảm nhận và tung tẩy với ngòi bút của mình. Trong nhiều chuyến đi, lần được 'chui' xuống lòng đất với độ sâu hơn 300 mét là ấn tượng nhớ đời. Đến bây giờ nhiều người vẫn hỏi tôi, xuống 'âm phủ' có gì hay?
Chú chó nhà mải miết tát nước lên người con cá rô phi mà không biết rằng con cá đã chết từ lâu.
Trực chốt chặn tại các điểm nóng Covid-19 ở TP.HCM, Uyên Phương và nhiều tình nguyện viên thường xuyên nhận được sự quan tâm bằng lời nói và cả hiện vật từ người dân địa phương.
Món ăn này nghe tên cũng đã 'hết hồn' nhưng lại là đặc sản độc nhất vô nhị chỉ có ở vùng Tây Nguyên.
Món ăn này nghe tên cũng đã 'hết hồn' nhưng lại là đặc sản độc nhất vô nhị chỉ có ở vùng Tây Nguyên.
'Chưa lên ngọn hải đăng thì coi như chưa đến Vũng Tàu', lời của bạn Nguyễn Ngọc Ninh (phường Nguyễn An Ninh, TP Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) khiến tôi không khỏi tò mò.
Với tôi, đi chơi trong kỳ nghỉ lễ trùng đợt dịch mới bùng phát là trải nghiệm nhớ đời khi cảm giác bất an thường trực, cứ chốc chốc lại vào mạng đọc tin tức để cập nhật tình hình.
Mùa này có lẽ là mùa đẹp nhất để lên với Hà Giang với đường sá khô ráo, nắng vẫn còn rực rỡ và hoa tam giác mạch đang nở rộ.
Tôi điếng người khi nghe những lời vợ nói, giờ tôi không biết phải làm thế nào nữa.
Bên trong căn nhà lợp tôn nóng hầm hập giữa cái nắng tháng 4 ở khu phố 1, thị trấn Vĩnh Bình, huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang, sau từng cơn thở dốc do chứng ung thư gan hành hạ, chốc chốc anh Lâm Quang Hùng (45 tuổi) lại quay nhìn đứa con trai bị câm, điếc bẩm sinh Lâm Thiện Thảo (16 tuổi), nghẹn ngào.
Sau lần đầu tiên đặt chân đến đảo Trần- hòn đảo tiền tiêu vùng Đông Bắc của Tổ quốc, biết bao ấn tượng về hòn đảo thiêng liêng đó vẫn còn đọng mãi trong lòng chúng tôi. Và mới đây, chúng tôi vô cùng mừng rỡ khi biết được, trường liên cấp đảo Trần đã chính thức được trang bị một phòng vui chơi cho trẻ em- đây là món quà của Đoàn Thanh niên khối các cơ quan tỉnh Quảng Ninh trao tặng bà con và các cháu nhỏ trên đảo.
Trừ đi bảy tiếng ngủ, còn lại trong 17 tiếng thức và làm việc mỗi ngày, thì hoạt động ngồi là căn bản: trong các bữa ăn, khi di chuyển, khi làm việc, lúc giải lao…
Bình thường chỉ cần nghe tiếng mở cửa là vợ tôi đã xuất hiện đón chồng rồi. Nhưng hôm đó tôi mở cửa vào nhà rồi mà không thấy bóng dáng vợ đâu, cất tiếng gọi vẫn không ai trả lời.
Tròn 33 năm Trung Quốc tàn sát ở Gạc Ma, đất nước mãi mãi không quên sự hy sinh anh dũng của 64 chiến sĩ vĩnh viễn nằm lại giữa biển trời Trường Sa.
Khi những hạt mưa xuân lất phất nhè nhẹ giăng tơ trên mặt cỏ xanh mướt, thúc giục mầm non thức dậy sau giấc ngủ đông dài, khắp không gian chợt như bừng tỉnh. Giữa chốn đô thị ồn ã náo nhiệt, đâu đó vẫn có những góc phố bình yên và êm ả đến lạ.
Tôi đã cố không tin vào những gì người ta nói nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi muốn ngã quỵ.