Một mùa Giáng sinh nữa lại đến, bạn có cảm thấy lòng chùng chình, muốn tạm tắt 'chế độ bận rộn' cuối năm để có một kỳ nghỉ ngắn sạc pin nhanh trước Tết không? Thử ngay những kế hoạch đón Giáng sinh thú vị dưới đây nhé!
ĐBP - Những ngọn gió bấc hun hút tràn về. Ở quê nhà, hẳn là đất trời đã khoác lên mình màn sương lạnh chùng chình mênh mang trắng xóa. Cánh đồng sau mùa gặt những cuống rạ nằm chơi vơi, tiếng cuốc cuối ngày gieo vào khoảng không nỗi khắc khoải da diết. Tôi hình dung dáng ngoại ngồi trên bậc hè chải tóc. Thể nào cũng có vài sợi tóc rụng vướng vào chiếc lược gỗ, bàn tay nhăn nheo của ngoại gỡ từng sợi vo tròn rồi nhẹ nhàng giắt lên mái hiên. Làn tóc bàng bạc màu cứ thưa dần, như hàng cây rụng lá vàng xao xác trước ngõ. Chiều nay, mưa bụi vấn vương giữa phố vắng thưa người, lòng tôi giăng kín nỗi nhớ ngoại khôn nguôi.
Sáng nào em đến lớp/Cũng thấy cô đến rồi/Đáp lời 'Chào cô ạ!'/Cô mỉm cười thật tươi...
Ngày tháng mười, tôi tìm về thành phố bên núi bên đồi-Phố núi của tôi. Vừa đáp chuyến bay lúc 5 giờ sáng, chiếc áo phao đã được tôi kéo cao cổ. Đi giữa tiết trời se se lạnh lòng tôi lại chùng chình nhớ, chùng chình thương. Những cơn gió heo may khẽ khãng mà lướt qua. Tôi leo lên chiếc Cup cà tàng mượn của người bạn học cũ ở Pleiku cứ thế mà một mình miên man ngược về phía núi, bùi ngùi xuôi về phía đồi, phía thung lũng cao có những nụ hoa vàng.
Mỗi năm, đến tháng Bảy âm lịch, dù bất chợt bắt gặp mưa ngâu theo vòng quay của quy luật tự nhiên hay bắt gặp lúc bầu trời trong xanh, nắng nhạt vàng màu mật ong, lòng tôi vẫn cứ thổn thức, bâng khuâng…
Nhà thơ Vũ Từ Trang - người được mệnh danh là 'thợ vẽ chân dung bằng chữ' đã bất chợt ra đi, để lại nhiều thương nhớ cho người yêu văn chương cả nước.
'Make-up gì mà dày, giống nhau đến phát bực, thứ âm nhạc xập xình ồn ã, MV thì khó hiểu, một bầu trời đầy drama…'. K-Pop trong tôi từng là vậy. Và rồi một ngày, tôi bị 'nghiệp quật'!
Tôi ngả vào một buổi chiều rơm rạ. Ký ức dậy thơm hương lúa mới ở một vùng ngan ngát bãi bờ. Mải mê theo sau chiếc xe cọc cạch đầy nhóc những lúa, tôi đang đi theo mùa vui, theo ký ức hay đi theo một tôi ngày đã xa lăng lắc trong hương mùa nồng ấm.
Nhắc đến Huế, người ta mơ tưởng về vùng đất mộng mơ có chút cổ kính, dịu dàng và trầm lặng, đem đến cho người khi đặt chân đến đây một cảm giác yên bình khó tả. Dường như, Huế được tạo nên từ những mảnh ghép dễ thương vẽ nên hồn thơ cố đô để tự tìm góc trời riêng cho mình.
Khi tháng Giêng đã ra đến ngõ, cho một lời hẹn trở lại vào năm sau, thì dường như cái chầm chậm, êm đềm, ngọt ngào của Tết vẫn còn quyến luyến với những người con sinh ra và lớn lên từ làng... Nhất là khi bắt gặp đám cải trước nhà đã trổ hoa vàng rực rỡ.
Sau nhiều năm, lần đầu tiên Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam đã bầu một chủ tịch hội là nữ; và cũng sau rất nhiều năm, thành phần trong ban chấp hành hội có nhiều gương mặt trẻ hội đủ các vùng miền của cả nước.
Trong rất nhiều thứ mưa hoặc nhẹ nhàng hoặc ào ạt, trong đó có những cơn mưa rất trẻ, lãng mạn, đầy sự phồn sinh thì lại có thứ mưa lây phây ấm áp của mùa xuân. Tôi gọi là mưa mở lòng.
Mùa xuân mới đã về. Sáng sớm đường phố thưa vắng. Từng thanh âm duềnh lên nhịp điệu rộn ràng đón xuân. Trên vòm cây, bầy chim ríu rít chuyền cành, cất giọng hòa tấu bản tình ca lảnh lót.
Hội Nhà văn Hà Nội vừa tổng kết, trao Giải thưởng văn học năm 2019 với chỉ hai chuyên ngành Văn xuôi và Lý luận phê bình có giải. Đây là năm thứ ba lĩnh vực Thơ 'mất mùa', dù số lượng hội viên và tác phẩm xuất bản luôn vượt trội so với các chuyên ngành khác.
Nhà văn được trọng vọng nhất, nhì văn đàn Việt, hẳn là Bảo Ninh. 'Nỗi buồn chiến tranh' dù đã ra đời cách đây hơn 30 năm và liên tục gặt hái giải thưởng trong nước và quốc tế song 'cha đẻ' của nó vẫn chùng chình chẳng chịu 'sinh nở' tiếp. Nhưng trước thềm năm mới, Bảo Ninh đã chịu 'nhá hàng' phần I trong cuốn tiểu thuyết mới của ông, mang tên 'Đường về'.
PTĐT -Dũng! Nhanh lên kẻo muộn giờ con! - Vâng. Con ra liền bố ạ! Thưa bà nội, cháu đi học ạ! - Ừ. Cháu đi học ngoan. Chiều về với nội. - À… mẹ ơi. Anh Hiệp quay lại nhìn bà Hậu, dặn với:
…Nông thôn giờ đây thay đổi nhiều quá. Đến nỗi, có những khi ta đang sống trong vòng tay thương yêu của quê mẹ mà vẫn da diết nỗi niềm thương nhớ và hoài vọng đi tìm những thứ chỉ còn trong ký ức…
Theo thời gian, càng rõ hơn một đường đi trong nghiệp văn Vũ Từ Trang bên cạnh thơ và khảo cứu nghề truyền thống. Đó là chân dung văn học. Từng cuốn sách ra mắt những năm qua: Phía sau con chữ, Nhà văn độc hành độc bộ, Vì ai ta mãi phong trần, Phận người trôi nổi và mới nhất là Tơ trời chùng chình đón đợi (NXB Hội Nhà văn).
Đi qua bốn mùa, nghĩa là ta đang dặt dìu những bước chân thưởng ngoạn bao cung bậc bổng trầm trên nhịp phách thời gian. Trên mỗi dặm dài ấy, khúc biến tấu của mùa lúc hối hả, lúc thong dong, khi đằm sâu, trầm lắng. Giữa lưng chừng những rung cảm liêu trai, bất chợt một ngày ta bắt gặp một giai điệu gió sở hữu cái tên rất gợi, rất tình được đặt cho mùa gió hanh gầy trong tiết trời thu...
Phố Tràng Tiền, nằm ở trung tâm Thủ đô, không chỉ là một trong những phố lưu giữ nhiều công trình kiến trúc lịch sử, văn hóa, thương mại đẹp, mà còn tập trung nhiều cửa hàng, cửa hiệu kinh doanh sầm uất.