Những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở nông thôn, ký ức nghèo khó ngày trước có lẽ chẳng thể nào quên được. Cuộc sống phố thị phồn hoa, ồn ã, đôi khi tôi lại bâng khuâng nhớ mâm cơm ngày trước ở quê nhà, yên bình cùng cha mẹ trước sân, trong những chiều mát rượi.

Bên dòng sông Trăng

Buổi sáng se se lạnh ở biên giới miền Tây, tôi ngồi uống trà với người (có lẽ) nghèo nhất sông Trăng. Ngọn lửa đỏ chập chờn bên trong chiếc cà ràng xỉn đen màu khói bếp khiến cho không khí dần trở nên ấm cúng. Đây là nhà ông bà Tám Lia Thia, gần 70 tuổi. Gia đình có bốn cái không: Không đất canh tác, không đất ở, không sổ hộ khẩu, không sổ hộ nghèo. Họ là một trong số 109 hộ gia đình từ Biển Hồ Tonle Sap về đây sinh sống.

Mùa gặt trong kí ức

Buổi sáng thức giấc, nhìn ra phía cửa sổ thấy màu nắng vàng ngập tràn khắp lối. Tôi nhận ra mùa hạ đã về tự khi nào. Khi đó kí ức của tôi lại nhớ về những ngày xưa cũ. Những mùa gặt rộn ràng tiếng nói cười của người dân quê hồn hậu. Những giọt mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt sạm đen. Khắp nẻo đường quê ngập tràn, thơm hương rơm rạ…

Ngắm những kỷ vật nơi quê nhà Bác Hồ

Ẩn chứa đằng sau mỗi kỷ vật là câu chuyện xúc động về cuộc đời, đạo đức cao đẹp, nhân cách lớn lao mà bình dị của Bác. Sau hơn một thế kỷ, mọi hiện vật trong nhà đều gần như nguyên vẹn, từ chiếc võng, khung cửi, chiếc rương gỗ đến đĩa dầu lạc đêm đêm vẫn thắp sáng...

Thương khói cà ràng

Tiếng mưa trên mái lá nghe rõ 'lộp độp', chái bếp sau nhà trở thành nơi ấm cúng nhất, mùi cơm chiều làm cái bụng đói cồn cào, mớ tro than còn trong cà ràng má vừa kho niêu cá, vẫn đủ nóng…

Dấu quê còn mãi dưới bóng mùa phai

Ta tìm về lối nhỏ trong một chiều nhạt nắng, chút tàn rơi vàng óng vạt cỏ mềm. Cây khế già nơi góc vườn tần ngần gỡ gió, buông lơi hương lành giữa thảm lá vàng đã rơi lâu thành mục. Nền đất vì thế mà mát rượi, thơm nồng mùi ngai ngái của đất xưa. Ta khẽ đưa tay vào từng thớ cây thớ cỏ để nhớ một thời hồn hậu với đất lúa, với mái ngói nâu già tháng năm trôi thành cũ, với bức tường bê tông quét vôi trắng đã bao ngày phai dấu bởi rêu phong.

Những chiếc bánh của người thợ già

Những chiếc bánh ấy, thế hệ sau chúng tôi chưa từng thấy bao giờ. Nhưng nó lại là ký ức thân quen của người cũ, là kế mưu sinh cả đời của bà Dương Kim Thêu (sinh năm 1948, ngụ xã Hòa An, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang).

Chùm thơ Nguyễn Đức Sơn

Nguyễn Đức Sơn là một tác giả thơ Việt Nam được yêu thích bởi sự tôn vinh và ngợi ca vẻ đẹp đẽ của quê hương Việt Nam trong các tác phẩm của mình.

Chị Hai

Giờ chị đã thành một bà nông dân U60 thứ thiệt: già, đen, lam lũ. Vậy nhưng, trong ký ức chụp giật của mình, tôi nhớ Hai ngày xưa đẹp gái. Gọi 'chụp giật' bởi trong nhà Hai con đầu còn tôi con út; đương nhiên, cái ký ức kia phần nào rất… xa xôi vời vợi.

Du lịch thích ứng biến đổi khí hậu ở Cồn Chim

Cồn Chim (ấp Cồn Chim, xã Hòa Minh, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh) được du khách yêu thích với mô hình du lịch xanh, bền vững. Người dân làm du lịch trên nền tảng nông nghiệp thuận tự nhiên, vừa khai thác văn hóa bản địa vừa gìn giữ môi trường.

Đời sống Vại muối chua của mạ

TTH - Như là của để dành để nhớ về thời đồ nhựa chưa được sử dụng rộng rãi như bây giờ, mạ tôi có cả một 'bộ sưu tập' những lu, hũ, vại bằng sành xưa cũ. Những ngày cận tết, song song với bao công việc tất bật, thế nào bà cũng bê mớ đồ sành ấy ra để lau rửa và ướp những mẻ muối chua thật thơm ngon.

Hình như bộ nhớ có một trái tim

Tôi giật mình. Hình như bộ nhớ điện tử cũng có một trái tim. Và trái tim đó đang giãy giụa.

Tết đến nhớ lắm cố hương ơi!

Có người nói rằng cái tình quê hương xứ sở như những đồng tiền lẻ, cất đi đâu đó một cách vô tình trong những góc khuất của chiếc cặp hành trang.