Những mái ấm chan chứa tình thân

Ngày 19/6, 15 hộ gia đình dân tộc thiểu số có khó khăn về nhà ở của huyện Đam Rông vui mừng đón nhận món quà do Tổng Công ty Điện lực miền Nam trao tặng. Ấy là 15 mái ấm nhỏ khang trang, được xây dựng từ sự tài trợ của ngành điện, kinh phí gia đình đối ứng và sự san sẻ của cộng đồng cư dân.

Chồng mất do tai nạn, vợ nghèo gồng gánh nuôi con

Chạy vạy đủ kiểu để có tiền chữa trị cho chồng nhưng không qua khỏi, giờ đây, chị Nhung chưa biết trông vào đâu khi khoản nợ lên đến hơn 1 tỷ đồng, các con còn đang thơ dại.

Đọc ba bài thơ viết về 'Đông Dương' của Nikolai Gumilev (1886-1921) hơn một thế kỷ trước có thể nhận thấy đầu tiên là cái nhìn của một người châu Âu trước cảnh và người xứ lạ của hai đất nước vùng Đông Dương. Rồi sau đó ta bất giác như được trở lại một thời cuộc sống thanh bình hồn nhiên khi con người được sống hòa mình giữa thiên nhiên, vạn vật.

Về...

Về là triển lãm cá nhân lần thứ hai và cuốn sách cùng tên của họa sĩ Nguyễn Quốc Thắng.

Những mùa trăng quê nhà

Đêm Trung thu, trời thường hay mưa nhưng không cản được tính ham vui của con trẻ. Đám rước lân có đuốc dầu lửa soi đường, đi hai bên là bầy con nít một tay cầm lồng đèn, tay kia cầm hai cây tre dài để giữ chỗ trống cho lân múa. Đoàn lân cứ thế đi quanh xóm, đến từng nhà. Trẻ con thì vừa đi vừa hát vang tạo nên khung cảnh vui như Tết.

Ngày xưa đi học

Chỉ nghĩ thôi mà những kỷ niệm ngày xưa ùa về. Trong thoáng chốc, dường như tôi thấy mình là một cô gái nhỏ ngày đầu được mẹ dắt đến trường...

'Cho đời hai tiếng mới quang vinh'

Tháng Tám mùa thu, khi khắp non sông dậy lên khúc hoan ca mừng ngày độc lập, những ký ức hào hùng của lịch sử dân tộc cũng trở về trong tâm thức của người dân...

Thênh thang những buổi trưa hè

Có người đã từ lâu thuộc nằm lòng những câu thơ của thi sĩ Bùi Giáng. Những câu thơ yên ắng, thân thương, như là những buổi trưa trong vườn, tuổi thơ bình yên nằm nghe chim hót líu lo, ánh mắt chạm những tia nắng đong đưa trong vòm lá.

Kỷ niệm khu tập thể cũ

Hôm nay trở lại khu tập thể nơi đây. Rất nhiều ký ức trong tôi chẳng thể quên. Nhìn vào khu tập thể cổ khi xưa một thời sinh viên đã sống, bao nhiêu cảm xúc trong tôi lại trào dâng.

Nhà cũ - bến sông xưa

Ngôi nhà cuối cùng của cha nằm cạnh con sông Cái của Nha Trang. Con sông chảy ngang thành phố lặng lờ, êm ả, khi thủy triều lên mới thấy những con sóng chen chúc như muốn đẩy nhau theo ra biển.

Về bên dòng sông tuổi thơ…

Sông vẫn trẻ. Chỉ tôi là đã già. Nhưng tôi vui vì dẫu bao nhiêu vật đổi sao dời, riêng dòng La ở Hà Tĩnh quê tôi vẫn vậy…

Còn ai dám... 'úp mặt' vào sông quê!

Xin mượn lời bài hát 'khúc hát sông quê' của nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo để mở đầu cho bài viết này: 'Con cá dưới sông, cây trồng trên bãi… Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn, một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng'…

Nét đẹp tảo mộ đầu xuân

Sáng mồng 4 Tết, bầu trời xứ Huế nắng lên dịu nhẹ như chiều lòng người. Không khí se lạnh, tiết trời tạnh ráo đón chào ngày xuân rực rỡ sắc vàng ươm phủ tràn mọi nẻo. Phố phường thinh lặng sau cơn mưa dầm dề và cơn lạnh tái tê bỗng chộn rộn hơn trên con đường rộng thênh thang lấp lánh sắc màu áo mới tinh khôi.

Bát nước mắm của tình làng nghĩa xóm chiều 30 Tết

Nghe tôi kể chuyện, mẹ tôi lẳng lặng gạn một bát nước mắm mang sang nhà thằng Tâm; lúc chúng tôi sang thì thấy mẹ nó vừa thái thịt vừa khóc thút thít.

Hương Tết

Khoảnh khắc nhận ra Tết chẳng phải nhờ tờ lịch trên tường mà là khi căn bếp thơm mùi bánh, mùi kiệu, mùi lá chuối, lá dong… xôn xao trong những tất bật lo toan của người lớn, reo ca trong niềm háo hức của bầy trẻ. Mùi của Tết là thứ hương bình dị mà luyến nhớ một đời.

Nhật ký Trường Sa: Sức sống nơi tiền tiêu của Tổ quốc

Đến Trường Sa, đi dưới những con đường rợp bóng cây, lắng nghe tiếng reo vui của lũ trẻ, chúng ta sẽ cảm nhận được sức sống mãnh liệt của vùng đất và người nơi đây. Mặc cuồng phong, sóng dữ, chồi non, lộc biếc vẫn lên xanh mỗi dịp xuân về.

Hoa về trên những bàn tay...

Năm mới đến rồi! Tiếng bầy trẻ reo lên như thế khi mẹ tôi gỡ đi tờ lịch cuối cùng của năm cũ. Gỡ lịch cũ, treo lịch mới - với gia đình tôi, việc đó luôn được thực hiện như một nghi lễ.

Tản văn: Nhớ thời trọ học

Những năm ở Huế để theo học Y khoa, tôi tình cờ ở nhờ tại gia đình của một người cùng họ. Tất nhiên, đó là họ của ông chủ nhà!

Những mùa Trung thu xưa

Khi vầng trăng tháng tám đã tròn đầy, khi bọn trẻ con bắt đầu thủ thỉ xin tiền mua mấy cái lồng đèn có đủ hình thù thì người lớn lại bắt đầu hồi ức những mùa Trung thu trong ký ức...

Mùa na ký ức

Năm bảy mươi tuổi, ông nội tôi bất ngờ đốn cả vườn chuối đang sắp trổ buồng để trồng na. Cổ nhân từng nói 'trẻ trồng na, già trồng chuối', ông tôi hiểu cả, nhưng vì không muốn các cháu quanh năm chỉ được ăn chuối nên ông làm như thế.

Nụ cười nơi biên viễn

Những ngày này với đồng bào người Mông ở bản Ón, xã Tam Chung, huyện biên giới Mường Lát (Thanh Hóa) thực sự là những ngày vui. Trên khu tái định cư, từng ngôi nhà mới vững chãi được mọc lên. Đã không còn nỗi lo bị núi vùi lấp mỗi khi mùa mưa bão về.

Tên con là Bông Hoa Gạo Đỏ

Lại một mùa hoa gạo đỏ. Con trai tôi tên là Gạo, năm nay lên 10. Ai cũng nghĩ tên con mang ý nghĩa Hạt Gạo, là mong ước của bố mẹ con về sự no ấm, đủ đầy. Thực ra tên con là Bông Hoa Gạo Đỏ.

Göksun tan hoang

Tại thị trấn Göksun hoang vắng, những tòa nhà đổ nát và những bức tường bị xé toạc cho thấy sức mạnh khủng khiếp của trận động đất đã tàn phá thị trấn.

À ơi Tết Bắc

Trong tâm thức của người Việt, Tết luôn mang một ý nghĩa rất đặc biệt. Trong những ngày đầu xuân, người đi xa hân hoan trở về, ai cũng vui vẻ nói cười, quây quần bên nhau.

Tết đến lại nhớ tuyệt chiêu 'con gà có 4 bắp đùi' của mẹ

Tết cận kề rồi đó! Ai ơi dù đi xa đến đâu cũng hãy nhớ có người mong người ngóng bước chân trở về của đứa con yêu.

Trường làng mùa đông xưa

Tôi tự đi đến trường một mình. Lũ trẻ con chúng tôi ngày đó lon ton lũn cũn tự nhiên tới hồn nhiên như bầy sẻ nâu quanh nhà nên việc tự đến lớp là chuyện thường. Ba má chúng tôi đều bận mưu sinh, việc học hành đều do mỗi đứa trẻ cùng nhà trường với thầy cô đảm trách. Có chăng thỉnh thoảng ba động viên xoa đầu hay má hỏi nhẹ như nhắc nhở: 'Nhớ vâng lời thầy cô nghe con', thấy tôi gật đầu là má nghĩ ngay đến việc khác. Bởi thế cuộc sống của tuổi thơ khi đó, trong đó có chuyện học hành rất nhẹ nhàng, không áp lực hay vướng bận nặng nề gì như thế hệ sau này.

Sáng tác

Tình yêu thứ nhất

Tản văn: Phố nhỏ, cơn mưa nhỏ

Mưa suốt từ đêm qua, càng gần về sáng mưa càng to, tiếng mưa rơi mau và đều đặn, nặng nề và ào ạt trên mái ngói. Buổi sáng chậm chạp, rón rén mãi mới len qua được cửa sổ chút ánh sáng nhàn nhạt. Hôm nay không thấy mặt trời vì bầu trời nặng trĩu những đám mây dày ẩm ướt.