'Văn' và 'truyện' là hai yếu tố cấu thành nên một tác phẩm văn học theo cách nói của 'dân' sáng tác. Đôi khi tác phẩm chỉ có truyện mà không có văn hoặc có văn mà ít truyện, nếu sở hữu cả hai yếu tố ấy thì có thể gọi là một tác phẩm thành công.
Nếu có một trường phái văn chương căn cứ trên mật độ ý nghĩa của tác phẩm thì ta có thể chia ra làm hai dạng: văn chương cô đặc và văn chương luễnh loãng.
Lúc tôi về Văn nghệ Quân đội thì Nguyễn Bình Phương mới là Trưởng ban thơ của Tạp chí. Không biết ngẫu nhiên thế nào mà tôi luôn ngồi cạnh anh, ngồi cố định rất lâu...
Người ta có thể tặc lưỡi, xuýt xoa cho một bi kịch đời cầu thủ của Văn Quyến. Nhưng người ta cũng có thể nở nụ cười hy vọng khi nghĩ đến nghiệp làm thầy xán lạn của anh.
Thỉnh thoảng được mời đi nói chuyện về sách với sinh viên, tôi hay gặp câu hỏi liên quan đến những kỷ niệm vui về sách. Có hai kỷ niệm tôi hay kể.
Thỉnh thoảng được mời đi nói chuyện về sách với sinh viên, tôi hay gặp câu hỏi liên quan đến những kỷ niệm vui về sách. Có hai kỷ niệm tôi hay kể.
Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, ở chiến trường B, có nhiều lúc, nhiều nơi, những người cầm quân thường dùng mệnh đề 'Gạo là tư lệnh', có ý khẳng định vai trò quyết định của lương thực trong việc thực hiện nhiệm vụ. Trên thực tế, kẻ thù đã dùng mọi cách nhằm triệt nguồn cung cấp, cản trở đường tiếp vận lương thực của ta. Vì vậy, hạt gạo lắm khi phải đổi bằng máu. Sự hy sinh của chiến sĩ ta trong công tác bảo đảm lương thực, nhất là tạo nguồn và vận chuyển gạo không phải nhỏ.
Tôi biết không phải bây giờ số người yêu và ghét Nguyễn Huy Thiệp mới ngang bằng nhau. Tại sao lại ghét Nguyễn Huy Thiệp? Vì người ta không ưa ông, vì tính ông gàn dở, vì những trang viết bạo liệt thẳng tưng của ông, hay vì tài văn hiếm có của ông?
Lê Lựu là nhà văn quân đội có nhiều tác phẩm xuất sắc viết về đề tài bộ đội, đề tài chiến đấu nhưng đồng thời cũng có nhiều tác phẩm viết về nông thôn, nông dân độc đáo. Tác phẩm đầu tay của ông là Tết làng Mụa, tiếp theo là Trong làng nhỏ, Làng Cuội... H
Tác phẩm lớn hơn tác giả? Nhận định này có vẻ hơi bất ngờ và mâu thuẫn vì chẳng phải tác giả là người khai sinh ra tác phẩm đó sao. Nhưng điều này trong nhiều trường hợp lại là sự thực: tác phẩm văn học đôi khi lại lớn hơn chính tác giả của nó.
Nhân vật là một trong những cấu thành quan trọng nhất của một tác phẩm văn học. Vậy nhân vật đến từ đâu? Từ trên trời rơi xuống hay từ cuộc đời thực bước ra. Câu trả lời khác biệt với mỗi người viết và vì thế làm nên sự vô cùng đa dạng trong thế giới nhân vật.
Hồi cuối tháng 3, tôi và đạo diễn NSƯT Lê Đức Tiến đến thăm nhà văn Lê Lựu ở Trung tâm Văn hóa doanh nhân, ngõ 319, đường Tam Trinh. Ba chúng tôi may mắn có nhiều cơ duyên để làm nên bộ phim Sóng ở đáy sông từ hơn hai mươi năm trước. Và nay đang rốt ráo chuẩn bị làm phần 2, nhà văn Lê Lựu được chúng tôi mời làm biên tập. So với trước, ông yếu nhiều. Nói chuyện với ông phải có nhà báo Trần Thị Hoài, Tổng Biên tập Tạp chí Văn hóa doanh nhân, người coi ông như nghĩa phụ làm 'phiên dịch'. Tuy nhiên khi nói đến vài địa danh ở Thanh Hóa như Hàm Rồng, Hòn Mê, Thọ Xuân, Lam Sơn, Núi Chẹt, Văn Trinh... thì mắt ông sáng lên và đôi môi khẽ nở một nụ cười.
Năm 1992, tôi được Bộ Ngoại giao và Thương mại Úc mời sang thăm và làm việc với một số tổ chức văn chương và Hội đồng Nghệ thuật Úc. Tôi là nhà văn Việt Nam đầu tiên đến Úc sau năm 1975.
Đã có một nhà phê bình viết hẳn một quyển sách về cái ác trong văn học, đó là Georges Bataille với cuốn 'Văn học và cái ác'. Vậy là văn học không chỉ có cái thiện, cái đẹp. Cái ác đôi khi chiếm một vị trí rất lớn trong văn học, nó song song cùng cái thiện và là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ.
Thời bao cấp, nhiều cặp cưới nhau rồi mà ai vẫn ở nhà nấy; tiệc thành hôn chỉ ăn bánh kẹo, trà; đồ mừng hạnh phúc là quà chứ không phải tiền.