Gió mùa đông bắc Se lòng...

Tôi biết có người con gái vẫn nằm lòng bài hát 'Nỗi nhớ mùa đông' của nhạc sĩ Phú Quang (phổ nhạc từ bài thơ không đề gửi mùa đông của Thảo Phương). 'Dường như ai đi ngang cửa/Gió mùa đông bắc se lòng/Chút lá thu vàng đã rụng/ Chiều nay cũng bỏ ta đi… làm sao về được mùa đông/ Chiều thu cây cầu đã gãy…'.

Tình mẹ như suối nguồn chảy mãi

Thử hỏi trên đời này, có tình yêu nào thiêng liêng hơn tình mẹ, có ngọt ngào nào hơn những bế ẵm thuở nằm nôi cùng những điệu hát, lời ru dìu dặt à ơi đưa con vào giấc ngủ? Những gần gũi, giản dị ấy như mạch nguồn cứ tự nhiên mà ngấm, mà lắng đọng, mà cồn cào yêu thương…

Nồng nàn rơm rạ quê hương

Rơm rạ từ lâu đã là một trong những hình ảnh thân thương của mọi miền quê trên dải đất hình chữ S, gắn liền với người nông dân 'một nắng hai sương', 'chân lấm tay bùn'.

Cảm thụ văn học: Khám phá vẻ đẹp của ngôn ngữ hàm súc

Từ bao đời nay, thơ ca là câu chuyện riêng, là tiếng nói riêng của một cá nhân.

Giàn trầu thơm thảo ấm áp yêu thương

Mẹ tôi không nghiện trầu cau nhưng mẹ vẫn trồng một giàn trầu xanh mơn mởn. Mẹ bảo nhà có giàn trầu mới ấm áp. Nhưng tôi hiểu mẹ đã gửi gắm vào đó biết bao nhiêu ân tình và cả nỗi nhớ về ngoại khôn nguôi.

Đề học sinh giỏi Ngữ văn: Quả trứng vỡ từ bên ngoài là thức ăn, vỡ từ bên trong là sinh mệnh

Đề thi học sinh giỏi Ngữ văn đưa ra hình ảnh 'Quả trứng vỡ từ bên ngoài là thức ăn, vỡ từ bên trong là sinh mệnh' gửi gắm thông điệp sâu sắc về sức mạnh nội lực và nỗ lực để trưởng thành của con người khi không lệ thuộc vào tác động bên ngoài.

Khởi chiếu phim 'Muôn vị nhân gian' của đạo diễn Trần Anh Hùng

Phim điện ảnh 'Muôn vị nhân gian' (tên gốc: 'The Pot-au-Feu') của đạo diễn Trần Anh Hùng sẽ được khởi chiếu tại các cụm rạp ở Việt Nam từ 22/3.

Tản văn hay: Thương mùa giáp hạt

'Thương mùa giáp hạt' đưa chúng ta trở về với một vùng quê thanh bình, nghèo khó, ở đó đầy ắp những kỉ niệm thân thương của tác giả Lê Thị Xuân mà có cảm giác như chị luôn khao khát được sống lại, được ấp iu trong tim mình.

Tết về trong tâm tưởng

Ngoài kia, tuyết rơi đầy, từng lớp xốp mềm buốt lạnh. Đôi tay con vẫn mải miết với guồng quay của công việc, nhưng sao trong lòng con chống chếnh, bồn chồn. Con cố nén những giọt nước mắt chực rơi, vào đúng phút giao thừa linh thiêng, khi ở quê hương đang đón chào năm mới. Bóng mẹ mỏi mòn, vò võ ngóng trông. Dòng ký ức xưa hối hả ùa về, đánh thức vào tâm can con tận cùng nỗi nhớ.

Chùm thơ Xuân của tác giả Trương Anh Sáng

Tạp chí điện tử Văn hóa và Phát triển trân trọng giới thiệu với bạn đọc chùm thơ của tác giả Trương Anh Sáng.

Mưa tháng Chạp

Nếu không phải năm nhuận thì thời điểm bây giờ đã là Tết. Tháng Chạp về đúng lúc những cơn mưa cứ rả rích đêm ngày, cái ẩm ướt càng hiện rõ và cái lạnh dường như tăng thêm chút chút.

XUÂN LONG AN

Em hãy về Long An quê ta/ Mát đôi bờ dòng sông Vàm Cỏ/ Em sẽ thấy những đồng xanh tở mở

Bếp lửa mùa đông

Đà Lạt những ngày mùa đông, từng cơn gió len vào da thịt đủ để cảm nhận cái lạnh nơi miền sơn cước.

Một vị Tướng âm nhạc

Trong âm nhạc, Nhạc sỹ đầu tiên được phong tướng chính là An Thuyên (và sau này có thêm Nhạc sỹ Đức Trịnh).

Hương vị 'ký ức đói nghèo'

Sớm đầu Đông, ngồi thư thả bên tách cà phê, tôi xoa xoa tay cho đỡ lạnh và thưởng thức món sắn hấp nước cốt dừa thơm ngào ngạt mà chị bạn mang tới.

Kangaroo may mắn!

Giá như bá không bị bệnh, giá như bá không phải vào bệnh viện truyền hóa chất, giá như...

Cá chốt sông Ba

Tôi ít thích ăn món cá, nếu có thì thường là cá to và cũng chỉ là những cái tên quen thuộc như: cá lóc, cá diêu hồng. Mỗi lần đi chợ, nhìn thấy mớ cá nhỏ với những con cá đầu bẹp, da trơn vàng nghệ nhạt, râu ria như con cá trê nhỏ, tôi sẵn sàng lướt qua mặc cho người bán hàng hết lời chèo kéo. Cho đến một lần, tôi ăn cơm tại nhà người chị họ ở TP. Pleiku. Chỉ vào nồi cá kho keo, chị nói như khoe: 'Cá chốt Ayun Pa đấy!'.

Sắc cỏ mùa đông...

Không biết tự bao giờ mà mùa đông đã trở thành mùa nhớ? Phải chăng chính cái rét đặc trưng như muốn cắt da cắt thịt của nó mà khiến cho người ta tìm đến nỗi nhớ như thể là một phương cách để tự thắp lên cho mình những ngọn lửa tự tâm để sưởi ấm chính mình. Người ta nhớ nhiều, nhớ gia đình, người thân, nhớ những con người đã từng gặp, nhớ những cảnh vật, và bình dị hơn là nhớ cả một sắc cỏ mùa đông...

Hương nắng

Sáng sớm, ánh nắng vọt lên bên trên bức tường rào phả vào khu vườn có khóm hoa hồng đang nở. Nắng mơn man đám lá khô đang xoay xoay theo cơn gió cuối thu, nắng óng ánh trên lá non còn ướt sương ban sớm.

Hà Nội trong tôi

Người ta thường có xu hướng 'sở hữu hóa' tình cảm với đối tượng mà mình yêu mến, mặc dù trong lòng luôn biết, đối tượng ấy không của riêng ai. Bởi cảm xúc và trải nghiệm mang tính cá nhân, mà trái tim con người luôn ấp iu những mến thương luyến nhớ riêng mình. Nên, dẫu Hà Nội có là tình yêu cháy bỏng của bao người hay đã in dấu trong những trang văn của Vũ Bằng, Thạch Lam, Nguyễn Tuân… thì vẫn có những Hà Nội rất riêng trong trái tim mỗi chúng ta.

Cùng 'Cánh hoa bay' dẫn lối yêu thương

Chọn 10/10, đêm nhạc 'Cánh hoa bay' sẽ 'bung nở' trong không gian sân khấu Trường Đại học Văn hóa Hà Nội.

Em ơi, mùa Thu về !

Trân trọng giới thiệu lời mở đầu của Nhà thơ Quang Hoài về bài thơ 'Em ơi, mùa Thu về !': Anh khởi viết cho em bài thơ đến mãi cuối thu mới xong. Em còn nhớ không? Đọc xong em bảo: Thơ với thẩn, chả ngâm được, mà em lại thích ngâm cơ, dưng mà đọc cũng thích, cũng thấy nao lòng. Nào ngờ chỉ bảy năm sau đó em như chiếc lá xanh bỗng dưng trở thành lá vàng lìa khỏi cành trở về với đất! Đang ở nơi xa xăm nào, em cùng anh đọc lại bài thơ đó nhé, cho anh nguôi ngoai nỗi nhớ em ơi!

Núi sông đồng ruộng

Tôi mở album và ngắm nhìn những tấm hình chụp cảnh núi sông đồng ruộng, những nơi tôi đã từng ngang qua. Đất nước mình, nơi nào cũng đẹp quá! Tôi đã từng thốt lên với các bạn tôi như vậy, khi có dịp kể về những nơi mình đã từng được đặt chân đến.

Trở về nhà...

Nơi ấy ta mãi mãi thuộc về dù thời gian và không gian có đằng đẵng xa cách, dù ta có thành công hay thất bại, vững vàng hay lạc bước… Nơi ấy luôn giang rộng vòng tay để đỡ lấy, ôm lấy những đứa con của mình để mà thương, mà nhớ, mà vỗ về, mà ru vỗ. Đó là căn nhà của mỗi người, nơi 'bão đứng sau cửa' như cách người ta hay nói với nhau.

Hương vị tuổi thơ

Tuổi thơ là khoảng thời gian đẹp nhất đầu đời, vừa trong trẻo, hồn nhiên, vừa hồ hởi, ríu rít, định hình một tính cách, bồi đắp một tâm hồn, định hướng một tương lai.