Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn đã có những chia sẻ về Hoa hậu Nguyễn Thu Thủy vừa qua đời đột ngột ở tuổi 45.
Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng có thể mơ là được, ước là thấy. Vậy nên, nhiều khi đành phải chấp nhận 'nhìn ra cuộc đời' qua 'ô cửa sổ mỗi ngày'.
Giữa tháng 6 là thời điểm con đường hoa tường vi dài 200m ở công viên thực vật cảnh Việt Nam nở rộ, sẵn sàng chào đón du khách đến tham quan, chụp ảnh.
Một ngày tháng tư, chạy xe chầm chậm qua phố, lòng hân hoan khi thấy những bông bằng lăng nở tím biếc trên cành.
Hoa nở thắm, xuân đang về, lòng người cũng hướng theo hoa. Lòng người đang nâng mình lên gần hoa để vươn tới những điều tốt đẹp và cầu mong gia đình bình an, mọi chuyện xui xẻo qua đi.
Lo ngại dịch COVID-19, người dân ùn ùn rời các đô thị lớn về quê ăn Tết. Xa rời chốn phố đông náo nhiệt, ồn ã, khói bụi - nơi rất dễ phát tán mầm bệnh, và cái không khí trong lành của miệt vườn, nông thôn yên bình đã trở thành điểm tựa an toàn cho mọi người đoàn viên bên bữa cơm 'xuân' ấm áp với gia đình trong hoàn cảnh thắt ngặt.
Đôi lần, tôi chợt nghĩ giữa Sài Gòn nhộn nhịp, sống chậm là một khái niệm tâm lý hay một trào lưu đô thị?
Ra đời muộn tuy nhiên Táo Xuân trên đài truyền hình Vĩnh Long (THVL) đã tạo được sức hút riêng, trở thành một chương trình ăn khách được khán giả yêu thích trong mùa Tết.
Những bước chân hối hả đua chen chốn thị thành, đêm tăng ca, ngày quần quật lao động, cuối năm, rất nhiều công nhân nặng trĩu nỗi lòng. Họ quay quắt, khao khát về mùa tết sum vầy bên gia đình, nhớ bữa cơm tất niên ấm áp nơi quê nhà...
Càng về những ngày cuối năm, khi trên khắp phố phường, những chậu hoa đủ loại theo chân người, phủ đầy các vỉa hè cũng là lúc mọi người tíu tít chuẩn bị về quê. Gặp ai cũng ríu rít hỏi: Bao giờ về Tết? Nhưng năm nay Tết liệu có ai về ?
Lời bài hát Về quê do nhạc sĩ Phó Đức Phương sáng tác và gắn liền với tên tuổi của rất nhiều các ca sĩ nổi tiếng tại Việt Nam.
Chán ngán cuộc sống cạnh tranh, đua chen chốn đô thị, nhiều người trẻ Trung Quốc tìm về với cuộc sống tự cung tự cấp ở nông thôn.
Cánh đồng đang chuẩn bị kỳ ngậm đòng. Màu xanh của lúa trải miên man trong cái lạnh se của rét Nàng Bân muộn. Rét muộn quyện mưa phùn. Loài lúa ta vẫn êm đềm xanh. Xanh kiệt cùng trong dòng đời. Bên bờ mương mấy chú chim nhỏ vừa kiếm mồi vừa đùa giỡn. Những cái mỏ xinh xắn gợi về bao mùa yêu thương. Mấy bác nông dân đang miệt mài phun trừ sâu bệnh.
Nét thanh lịch hoặc tài hoa, nho nhã của con người nơi đây hình như được đào luyện bởi những phẩm chất kể trên.
Nhiều ngày qua, tôi đã xuyên qua những trận mưa sáng để đến trường đi dạy. Vậy mà sáng nay hửng nắng. Ban mai có nắng sáng rực cả thành phố. Những con đường sạch bong.
Hương sắc mùa Xuân vốn dĩ đem lại hơi ấm cùng những xúc cảm dịu dàng, giúp xua đi chút se lạnh còn vương vất trong môi trường mù sương. Nhưng khi bước vào Hè , nhịp sống phố phường như bừng lên bởi được tiếp sức từ hương sắc của muôn loài hoa đang đua chen khoe nở. Báo Kinh tế & Đô thị xin giới thiệu tới độc giả Thủ đô chùm ảnh rực rỡ đầu Hè của các loài hoa trong TP, ngay trong những ngày được giải tỏa một phần giãn cách chống dịch, qua góc nhìn của các NSNA An Khang và Hoàng Như Thính - CLB Nhiếp ảnh người cao tuổi Hà Nội.
Thư viện không lớn. Khuôn viên nhiều cây và hoa. Bạn đọc là những người con của làng. Nhiều nhất là học sinh, thanh niên ở lại làng lập nghiệp. Ai không ngồi trong phòng có thể xin mang sách ra ngồi gốc cây, miễn là có thẻ đọc. Vừa mát vừa xanh. Chếch bên hồ xanh, soi bóng hàng muỗm cổ thụ. Một không gian lý tưởng.
Chẳng hối hả, đua chen, nhịp sống ở Myanmar cứ chậm rãi, từ tốn tựa như đánh cắp đi dòng chảy thời gian, rồi ngưng đọng cảnh vật và con người trong những khuôn hình dung dị.
'Tiệc hoa' là tập hợp 20 truyện ngắn của Nguyễn Văn Học, vừa được NXB Hồng Đức in và phát hành, quý I-2020. Điều đặc biệt là tất cả các truyện trong tập đều có tên 'hoa' và khai thác chủ đề hoa lá, cỏ cây. Nhiều truyện ngắn đã xuất hiện trên mặt báo, như 'Mặt hoa', 'Tiệc hoa', 'Mẹ hoa', 'Võ hoa', 'Duyên hoa', 'Đoản hoa', 'Nhạc hoa', 'Mơ hoa'…
Chẳng hối hả, đua chen, nhịp sống ở Myanmar cứ chậm rãi, từ tốn tựa như đánh cắp đi dòng chảy thời gian, rồi ngưng đọng cảnh vật và con người trong những khuôn hình dung dị.
'Không cách li bệnh hộ mình/Không nhờ hôn hộ người tình giúp nhau', Bảo Sinh mới 'tung' hai câu thơ này. Tuyên truyền phòng chống 'Cô Vy' theo kiểu ông chủ resort chó, mèo khiến người ta vừa 'thấm', vừa buồn cười. Ở tuổi 81, Bảo Sinh vẫn cứ 'quàng' tình yêu, tình báo vào thơ mới chịu.
Khi rét nàng Bân - đợt rét cuối mùa tràn về, nghe loáng thoáng đâu đó trên phố tiếng thì thầm nhỏ to nhắc tới bánh trôi, bánh chay mới nhận ra hôm nay là tết Hàn thực.
Màn đêm đã buông xuống với bao suy tư trầm mặc, với cuộc sống bon chen bộn bề, với những nỗi buồn ở tận nơi sâu thẳm mà chẳng biết than thở cùng ai?
Cứ ham muốn nhiều vào, đua chen nhiều vào rồi khi chết tất cả đều trở thành vô nghĩa mà thôi.
Tết là phải phơi phới xuân. Xuân là trẻ, là mới mẻ và theo quy luật thường là đón những khởi đầu mới. Nhưng có một thứ không thể cưỡng, cứ găm mãi trong tâm hồn, đó là ký ức. Ký ức ẩn trong đời sống và lưu luyến trong dòng chảy vồn vã, để rồi được chuyển vào đáy sâu tâm hồn một cách sâu lắng, đến nỗi thành 'kho ký ức', thành một gia tài đẹp của con người mà nếu thiếu, cuộc sống chẳng còn trọn vẹn.
Tháng Chạp. Chưa đến Tết! Nhưng thật khó cưỡng cái cảm giác bồn chồn khó tả, cái háo hức mong chờ khi nghe đâu đó hãng hàng không tăng chuyến, ngành đường sắt nối thêm toa, những cuộc điện thoại réo rắt: 'Tết này có về?'.
ĐBP - Mùa xuân về mang theo đủ mọi sắc màu của cỏ cây hoa lá, của đất trời và lòng người, tất cả tạo nên một bức tranh xuân huyền diệu ẩn chứa nhiều gam màu, cung bậc và giai điệu khác nhau, tạo nên một nét đẹp bất tận của mùa xuân.
Cứ vào thời điểm Tết Nguyên đán cận kề thì câu chuyện biếu, tặng quà Tết lãnh đạo, cấp trên vẫn làm nóng dư luận. Từ Ban Bí thư, Thủ tướng Chính phủ đến lãnh đạo nhiều cơ quan tỉnh/thành đã đưa ra các quy định cấm biếu quà Tết.