30 năm ngày mưa

Thêm một ngày mưa trong nắng mùa Đông/ trong tiếng guitar David Rusell

Thêm một ngày mưa trong nắng mùa Đông

trong tiếng guitar David Rusell
chai rượu ngon rón rén mua để dành
đành mở
tôi nhớ đẹp như điên quần jean đầu tiên trong đời
ở Buôn Mê Thuột
anh đưa tôi tiền

những giọt mưa sần sùi sầu riêng

lá bơ xanh ngập đường dây kẽm gai úa đỏ
chuông nhà thờ hoa cafe mắt em lay lánh
tôi lúc nào cũng lâng lâng say

tôi khoe với tình cờ một bạn học xưa

chợ trưa mưa phùn xám xịt
tôi nhìn thấy chân trời từ cái quần jean*
và cắm cổ làm thơ như bùn như bụi

những chiều Pleiku - Quy Nhơn bất tận

sáng đang Biển Hồ
chiều đã Kon Tum
mai xe đạp cà tàng ăn phở em Hòa Quy Nhơn
ngày kia bỗng thấy mình Bàu Cạn...
ai đó chiến tranh hành quân không mỏi
tôi lang thang thơ không chồn chân

tôi yêu nhiều hơn và bị ghét giàu hơn

gặp anh tôi như cây ná cây cung trẻ thơ
lúc nào cũng sẵn sàng căng cứng
biến phét lác trở thành sự thật
sự thật thành bia

tôi trốn vé, như chúng ta đã từng mọi lúc mọi nơi

Madrid Ma Lâm San Francisco Paris Hàng Cỏ...
rượu đế xuyên đêm tàu nhanh Sài Gòn Quảng Ngãi
lau trắng phất phơ bay dấu chân Nguyễn Trãi
ba tôi đi rồi, mẹ tôi trả lời điện thoại “mẹ đây con”
tôi đôi khi chẳng biết làm gì ngoài email chính mình một chữ “hi”

30 năm rồi

khi tôi cây ven đường lóng ngóng tuổi 20
giờ anh 70 tôi như ông lão
câu cái cần câu ngày nào trên ao xứ người đầy giông đầy bão
vệt bùn xưa văng vẳng ánh trăng chiều
mắt anh thả sức cười như vừa lừa được ai
trên đường đời ổ gà cạm bẫy
khi mọi thứ huân chương
chỉ là
một nắp chai bia nho nhỏ

* Thơ Thanh Thảo: “Chân trời là cái lưng người đi trước”

Nguyễn Đỗ tặng Thanh Thảo

Nguồn KTĐT: http://kinhtedothi.vn/30-nam-ngay-mua-362720.html