Tái thiết mô hình phát triển bất động sản trong kỷ nguyên mới (Bài cuối)

Nếu đất đai, quy hoạch và tài chính đã thay đổi, nhưng cách chúng ta xây dựng vẫn không thay đổi, cuộc cải cách sẽ chưa hoàn chỉnh. Một công trình có thể được xây đúng quy hoạch nhưng vẫn là một sản phẩm kém nếu chi phí vận hành quá cao, xuống cấp nhanh, tiêu tốn năng lượng, không thích ứng với khí hậu và không tạo ra môi trường sống tốt. Do đó, pháp luật xây dựng phải ngày càng quan tâm đến giá trị vòng đời của công trình.

Nghị quyết 19: Khi doanh nghiệp không còn phải 'chờ chính sách'

Nghị quyết 19-NQ/TW đặt yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, nhưng với doanh nghiệp, thay đổi quan trọng nhất phải bắt đầu từ cách chính sách được thực thi. Theo ông Mạc Quốc Anh, Hà Nội cần chuyển từ việc để doanh nghiệp đi tìm chính sách sang chủ động tháo gỡ điểm nghẽn, khơi thông nguồn lực và mở đường cho doanh nghiệp tạo ra giá trị.

Tái thiết mô hình phát triển bất động sản trong kỷ nguyên mới (Bài 3)

Nếu Nghị quyết 19 - NQ/TW thực sự được thể chế hóa vào lĩnh vực bất động sản, thì Việt Nam không thể chỉ sửa Luật Đất đai, Luật Nhà ở hay Luật Kinh doanh bất động sản theo kiểu xử lý từng 'điểm nghẽn'. Điều cần thiết là tái thiết toàn bộ hệ thống pháp luật điều chỉnh quá trình tạo lập, phân bổ, kinh doanh và vận hành không gian bất động sản. Đây phải được xem là một cuộc cải cách thể chế có quy mô tương đương với cuộc cải cách mô hình phát triển.

Tái thiết mô hình phát triển bất động sản trong kỷ nguyên mới (Bài 2)

Một trong những vấn đề căn bản của bất động sản Việt Nam là mỗi dự án thường được tối ưu hóa như một đơn vị kinh doanh độc lập. Nhưng đô thị lại là một hệ thống liên kết. Nếu mỗi dự án chỉ tối đa hóa lợi ích của mình, toàn đô thị có thể trở nên phi hiệu quả. Mỗi dự án xây một đường nội bộ nhưng không kết nối được với mạng lưới chung; mỗi dự án xây tiện ích nhưng không tạo được hệ thống; mỗi dự án tối đa hóa mật độ nhưng tổng thể đô thị lại thiếu không gian công cộng. Vì vậy, phải chuyển từ kinh tế dự án sang kinh tế đô thị và kinh tế vùng.