Chiều tháng bảy, khi mặt trời còn vắt một dải nắng mỏng lên dòng sông Mã, tôi bước qua cánh cổng Nghĩa trang Liệt sĩ Hàm Rồng. Giữa phố xá ồn ào, nơi đây như một khoảng lặng có thể nghe được tiếng thời gian trôi qua trên những hàng bia mộ.
Chiều muộn, trong Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia A1, bà Đỗ Thị Thạnh, 70 tuổi, vẫn chậm rãi đọc từng dòng tên khắc trên bia đá. Người anh cả của bà Thạnh rời nhà khi mười tám tuổi, hẹn ngày đất nước hòa bình sẽ trở về. Hơn nửa thế kỷ sau, người em gái năm nào vẫn đi qua những nghĩa trang, tìm một nơi để gia đình có thể gọi anh trở về.