Chị cũng không nên vì lí do thương con trai còn bé bỏng mà nhẫn nhục chịu đựng cảnh sống trong bốn bức tường với công việc nội trợ, giữ nhà và chăm con để chồng tự do, thoải mái trai gái, trăng hoa như thế.
Song nếu cứ quanh quẩn với ý nghĩ hi sinh vì con, rồi nhẫn nhịn đến mức nhẫn nhục để sống cùng chồng cho con có đủ bố, đủ mẹ thì chị thử hình dung xem chị có được chồng coi là vợ, là mẹ của con trai hay trong mắt anh ấy chị chỉ là người đàn bà giữ nhà, nội trợ và trông con cho anh ấy?