Cũng là sắc Thu cả đấy nhưng khi 'Thu đến cây nào chẳng lạ lùng', Nguyễn Trãi chỉ nghĩ tới màu xanh tiềm ẩn trong cây tùng 'Một mình lạt thuở ba Đông' (Tùng); Nguyễn Công Trứ chỉ nghe rì rào xanh, trong lời thông reo… Mãi sau này, cách mạng mùa Thu rồi, Nguyễn Đình Thi cũng chỉ để thoang thoảng sắc Thu thơm trong hương cốm xanh.