Sớm bén duyên điện ảnh nên Trần Lực đến với sân khấu có phần hơi muộn. Nhưng tôi lại nghĩ sân khấu đã ngấm vào máu Trần Lựctừ vành nôi gia đình, để rồi chỉ có dịp là 'quẫy cựa' tưng bừng. Với Quẫn và Cơn ghen của Lọ lem, anh đã sớm khẳng định một hướng đi mới làm 'trở gió' sân khấu kịch vốn lặng lẽ, im lìm, thậm chí có lúc như 'ngủ đông' chật vật tìm khán giả.