Một ngày mới bắt đầu bằng cơn mưa nặng hạt. Chị Nguyễn Thị Minh (sinh năm 1978, ngụ ấp Giồng Cát, xã Lương An Trà, huyện Tri Tôn) bảo tôi chờ ở bên đường, chị tranh thủ đi chở xi-măng và cát, đá lại cho kịp 'tiến độ'. Thật ra, chẳng ai ép chị phải làm việc này, cũng chẳng có thời hạn nào cho việc vá 'ổ gà'. Chỉ có chị muốn nhanh chóng 'trả nợ' cho những con đường quê.
Làm trân châu là công việc nghe có vẻ dễ dàng, tuy nhiên với cô gái này quả thực là một thử thách vô cùng khó nhằn.
Cùng với nắng nóng là đường nhựa tan chảy nhão nhoẹt, lốp bánh xe ô tô chảy xệ, hay những con vật chết khô nằm la liệt. Hơn tất cả, nắng nóng còn cướp đi sinh mạng của rất nhiều người.
Trên những con đường gồ ghề như sống lưng trâu, cô Kim men theo lối mòn, vượt dốc, 'xé' mây để đến điểm trường.
Dù chỉ dài khoảng 500m, song từ nhiều năm nay, phố Nguyễn Cảnh Dị, đoạn từ cầu Định Công đến chung cư CT36B đã được người dân trong khu vực đặt cho cái tên 'con đường đau khổ' hay 'con đường bị lãng quên'…
Nhiều cung đường dẫn vào điểm trường lẻ ở các bản, làng của huyện miền núi Hướng Hóa, Đakrông xuyên qua các cánh rừng, đồi núi bị sạt lở sâu hoắm, lầy lội, nhão nhoẹt bùn đất sau các trận bão lũ lịch sử cuối năm 2020. Muốn đến các điểm trường lẻ, các thầy, cô giáo phải thức dậy từ tờ mờ sáng, lội bùn đi bộ vài chục cây số vào các bản, làng đồng bào dân tộc Vân Kiều, Pa Kô để làm nhiệm vụ 'gieo chữ'…
Với tinh thần dũng cảm, mưu trí, không quản gian khó, hiểm nguy, cán bộ, chiến sĩ Phòng Phòng chống ma túy và tội phạm, Bộ đội Biên phòng tỉnh đã lập nhiều chiến công, vững vàng trên mặt trận đấu tranh phòng, chống tội phạm, giữ bình yên trên khu vực biên giới.
Giữa cái lạnh của Hà Nội những ngày cuối năm âm lịch Canh Tý, cái bắt tay nồng ấm cùng lời của Tổng biên tập Báo dành cho tôi rằng 'Vừa rồi, em lên hiện trường vùng sạt lở Trà Leng tác nghiệp tốt, đặc biệt đã quán triệt được tinh thần của ban lãnh đạo báo là giữ an toàn là rất tốt' khiến tôi rất vui. Nhưng vui hơn nữa khi tôi biết rằng, bây giờ đồng bào những nơi bị bão lũ tàn phá được sự giúp được của Đảng, Nhà nước và chính quyền địa phương cùng mạnh thường quân trên cả nước đã dần ổn định tinh thần, vực lại cuộc sống.
Chúng tôi về nhà bà Trần Thị Tâm (sinh năm 1956) ở thôn Nhĩ Trung, xã Gio Hải, huyện Gio Linh vào một ngày mưa gió sau đợt bão lũ triền miên. Con đường đất nhỏ dẫn vào nhà bà Tâm nhão nhoẹt. Bà Tâm hiện sống một mình trong ngôi nhà đại đoàn kết rộng khoảng 16 m2 được xây dựng từ năm 2006.
Xã Nông Trường (Triệu Sơn) không chỉ được nhiều người nhớ đến bởi nơi đây là quê hương của người anh hùng Tô Vĩnh Diện mà còn là vùng đất gắn liền với truyền thống khoa bảng Phương Khê. Sự đan xen giữa không gian trầm mặc của những dấu tích văn hóa xưa cũ với sự đổi thay của một vùng nông thôn mới đã để lại nhiều cảm xúc cho chúng tôi.
Ngày 20/11, thông tin từ UBND tỉnh Gia Lai cho biết, tỉnh này đã chỉ đạo kiểm tra, xử lý việc chặt phá rừng trái phép trên địa bàn xã Ia Bă (huyện Ia Grai, Gia Lai).
Sau đợt lũ lịch sử vừa qua, hơn 30 ha rau màu sản xuất thâm canh của nông dân HTX Đông Thanh, thành phố Đông Hà bị thiệt hại nặng nề. Đây là phường có diện tích sản xuất rau màu lớn nhất thành phố Đông Hà. Sau lũ, toàn bộ diện tích rau này đã bị hư hại hoàn toàn, người dân gần như mất trắng.
Cả ngôi làng ở huyện miền núi Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi chìm trong cảnh tan hoang sau một đêm hứng chịu trận sạt lở kinh hoàng.
Bão lũ đi qua, trời nắng, người dân tất bật dọn dẹp tái thiết lại vùng rau, để nhanh chóng cung cấp cho thị trường tiêu thụ, kiếm lại thu nhập.
Những người thân nạn nhân bị mất tích trong vụ sạt lở đất ở xã Trà Leng, huyện Nam Trà My (Quảng Nam) giờ chỉ biết khấn vái trời đất, mong rằng người thân của họ kịp chạy thoát sau 'cơn thịnh nộ' của trời đất.
Khi tìm thấy một thi thể, chỉ huy luôn miệng nhắc cán bộ chiến sĩ 'nhẹ tay thôi, cẩn thận, cẩn thận nào'. Cán bộ nhắc vậy bởi họ không muốn chiến sĩ mình làm đau những thi thể vốn đã bầm dập đang nằm dưới lớp bùn đất nhão nhoẹt do sạt lở đất gây ra. Hàng trăm cán bộ chiến sĩ quân đội dùng tay không, hốt từng nắm bùn, lật từng cành cây, hòn đá để tìm kiếm đồng bào mình đang nằm dưới lớp bùn lạnh. Đã có những giọt máu đổ ra từ những bàn tay này trộn lẫn với bùn non.
Đường dẫn xuống hiện trường sạt lở khiến 22 người chết và mất tích ở xã Trà Leng nhão nhoẹt bùn đất và lực lượng chức năng đang tăng cường máy múc, máy ủi mở đường.
Lực lượng cứu hộ đang 'chạy đua' với thời gian, sẵn sàng đội mưa nặng hạt xới tung đống bùn đất nhão nhoẹt để tìm 14 người còn mất tích sau vụ sạt lở ở Trà Leng.
Đợt ngập lụt vừa qua, nhiều địa phương của tỉnh Quảng Trị ngập sâu trong nước, nhiều trường học từ mẫu giáo đến trung học phổ thông bị nước lũ vào sâu hơn cả mét đã làm cho nhiều đồ dùng học tập, sách vở, tài liệu hư hỏng nặng.
Người dân Quảng Trị đang phải khổ sở dọn bùn non sau khi nước lũ rút. Trong khi đó người dân tại Nghệ An lại bị cô lập hoàn toàn do mực nước sông Lam dâng cao.
'Tôi phải đi mua máy xịt rửa về để đẩy bùn ra khỏi nhà, suốt ngày hôm nay vừa dội vừa dùng vòi xịt nhưng nhà vẫn vàng khè, không thể nào sạch được', anh Nguyễn Văn Hiếu bất lực trước lớp bùn non dày hơn chục cm đọng kín từ nhà ra sân.
Tỉnh Thừa Thiên Huế thiết lập cầu đường thủy, khẩn trương thực hiện các nhiệm vụ tìm kiếm 15 nạn nhân còn lại do sạt lở đất trên công trường Thủy điện Rào Trăng 3 (xã Phong Xuân, huyện Phong Điền).