Thiếu vắng du khách đến nghỉ dưỡng vào kỳ nghỉ lễ đầu năm, các địa điểm du lịch của Thái Lan tiếp tục trải qua những tháng ngày ế ẩm, vắng lặng.
Sau Tết Tân Hợi 1971 nửa tháng thì tôi nhận được thư nhà. Thế là bao nhiêu mong ngóng, đợi chờ tin tức từ gia đình, quê hương rồi ngày vui cũng đến. Nhưng linh cảm như có điều gì không bình thường, vì thư là của bà thím viết, không phải của cha mình như mọi khi. Vội vàng tìm chỗ vắng người, tôi bóc thư ra. Ngay dòng đầu tiên, thím viết... 'Cha của con bị giặc giết rồi!'.Tôi không thể bình tĩnh để đọc tiếp được nữa, dù thư thím viết rất ngắn. Sau hồi lâu, nén lòng, tôi lướt qua những dòng mực tím trên giấy học trò, trong thư thím chỉ nói ngày tháng cha tôi bị nạn và ông đã bị giặc giết như thế nào đúng vào sáng 30 tháng Chạp năm Canh Tuất. Còn nhớ, thư của thím viết ngay hôm mùng 1 Tết Tân Hợi, nhưng mãi đến nửa tháng sau, tôi mới nhận được, dù từ quê tôi (huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định) đến nơi công tác (huyện Kông Chro) chỉ chừng 2 giờ xe chạy tính theo thời nay. Đêm khuya hôm ấy, anh chị em trong cơ quan tôi đã chìm vào giấc ngủ say, giữa rừng già hiu quạnh, cái rét rừng như cứa thêm vào da thịt cậu nhân viên trẻ vừa nhận được hung tin. Trong lán nhỏ, đống lửa sưởi ấm đã sắp tàn, đầu óc tôi cứ lan man nghĩ về người cha đã ra đi trong ngày vui của dân tộc-đón chào năm mới-để lại nỗi đau cho người thân, gia đình, đặc biệt là 2 đứa con trai mà ông luôn dành tình cảm yêu thương, lo lắng cho dù ông không bên cạnh hàng ngày.
Doãn Hoàng Giang - người đã góp phần làm nên một thời kì rực rỡ của sân khấu Việt Nam vào những năm 80 của thế kỷ trước và ngay cả sau này, ngoài tuổi 70, bằng sự tài hoa độc đáo của mình, những vở diễn của ông nhiều khi vẫn là 'cứu cánh' cho một nền sân khấu đang có phần thụt lùi và hiu quạnh...
Tôi sang Đức đi làm Đội trưởng đội hợp tác lao động. Nhà máy tan sau khi Đông Đức thống nhất với Tây Đức. Chúng tôi ra đường kiếm sống. Khi ấy tôi và nhiều anh em ở lại thường đi buôn bán một mình, nhiều người sống đơn lẻ trong các căn nhà thuê tạm. Một số anh chị em co cụm lại sống chung song cũng hoàn toàn không gia đình.
'Chỉ cách một con phố, trong khi phía đối diện được mở cửa bán tại chỗ thì nhà tôi vẫn phải bán mang về. Nhìn thấy mà chạnh lòng vì cửa hàng nào cũng khó khăn. Nếu mở thì nên mở hết', chị H., một chủ quán cà phê trên phố Bà Triệu (Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) chia sẻ.
Mỗi ngày, Phúc ăn ngủ cùng các F0, đảm bảo mọi dấu hiệu bất thường của bệnh nhân đều được thông báo đến lực lượng y tế. Có lúc, anh trở thành 'phao cứu sinh' gần nhất của người bệnh trở nặng.
Hơn 1 tuần qua, Hà Nội là địa phương liên tiếp dẫn đầu cả nước về số ca nhiễm COVID-19 trong ngày. Do đó, Hà Nội không tổ chức các hoạt động chào đón năm mới 2022 ngoài trời.
Mấy năm trời hiếm muộn, tôi cũng muốn có thêm con cho nhà đỡ hiu quạnh.
Tôi sụp đổ, không ngờ bản thân lại trở thành 'con cờ' trong tay mẹ chồng cũ.
Ở xứ mình, những người bén duyên với thơ khá nhiều. Trong bài viết này, tôi chỉ nói đến một người thơ ở phố núi Pleiku là Đào An Duyên.
Bạn đọc tên Nghĩa chia sẻ từ góc nhìn của một người con trai: 'Ủng hộ quan điểm đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão... Đâu phải tự tay chăm sóc mới là báo hiếu'.
Cơn mưa rả rích kéo dài mấy tuần dễ làm cớ để biếng lười. Mưa dầm trở thành đặc sản mùa đông của miền Trung. Nắng nóng như đổ lửa, mà mưa dai dẳng cũng chẳng thua kém nơi nào. Mưa triền miên, cùng với độ ẩm cao, làm không gian lúc nào cũng đặc màu hiu quạnh. Vậy mà một chiều, trời bỗng sáng bừng lên. Những tia nắng hiếm hoi cuối ngày rong chơi tận nơi đâu xa lắc lại về rắc vàng trên những ngọn đồi, trên những cánh đồng. Cảnh vật đẹp như một bức tranh khiến ai cũng phải ngẩn người.
Bên cạnh người đàn ông là một chiếc xe đạp, bóng dáng anh trông rất hiu quạnh trong đêm.