Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi như có thứ gì đó vỡ ra.
Có lẽ mẹ nói đúng, có những điều tế nhị đằng sau mà tôi mới đi lấy chồng không thể nhận ra được. Đôi khi một món quà biếu quá lên một chút chưa chắc là hay với người nhận.
Mỗi lần đề cập đến chuyện về ngoại đón Tết, chồng tôi lại gạt phắt đi. Anh tìm đủ lý do để yêu cầu tôi ở nhà chồng trọn vẹn cái Tết.
Lúc đó tôi xấu hổ muốn 'độn thổ'.
Có những sự thật đến muộn, muộn đến mức người cần hỏi không còn ở đó để cho tôi một câu trả lời thỏa đáng.
Hai con gái của tôi rất ngoan, học chăm, rất tình cảm với bà nội, vậy mà bà vẫn ép tôi sinh thêm, nếu không thì phải để chồng tôi kiếm đứa con trai ở ngoài.
5 năm làm dâu, tôi chưa một lần đón Tết ở nhà ngoại. Tôi nôn nóng mỗi độ Tết đến, chỉ ước được về bên bố mẹ, được đón cái Tết sum vầy như năm nào.
Lúc tôi mang bầu và mới sinh, vợ cũ của chồng thường xuyên lấy lý do thăm con, đến đúng vào giờ cơm để ăn chung rồi thậm chí ngủ lại, còn khiêu khích tôi.
Bố chồng sống cùng và đưa gần hết số lương hưu 12 triệu đồng nhờ tôi giữ, gần đây em chồng mua nhà nên suốt ngày bóng gió hỏi thăm, thắc mắc về số tiền ấy.
Cái mác 'làm ở phố' chỉ đủ nuôi gia đình mình, không đáng để vợ chồng phải gồng lên cho mệt. Sống thật với hoàn cảnh của mình, có lẽ nhẹ lòng hơn nhiều.
Khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ nàng dâu liệt tứ chi, bố mẹ chồng người Trung Quốc đã không cầm được nước mắt.
Bố mẹ chồng ở Thanh Hóa đứng ra lo chuyện cưới hỏi cho con dâu. Khoảnh khắc trao quà cho nàng dâu trên sân khấu cưới, họ không kìm được nước mắt.
Phát hiện bí mật về giới tính của con trai, vợ chồng tôi đều sốc. Tôi lo ngại người chồng gia trường của mình sẽ phản ứng gắt, khiến mối quan hệ giữa hai bố con căng thẳng.
10 năm qua mẹ sống cùng chúng tôi thì chị bỏ mặc, nay khó khăn thì nằng nặc đòi đón về báo hiếu, thực ra là nhòm ngó khoản lương hưu 15 triệu đồng/tháng của bà.
Mẹ chồng tôi hiện có lương hưu gần 15 triệu mỗi tháng. Bà chỉ giữ lại khoảng một, hai triệu để tiêu vặt, nhiều khi số tiền ấy cũng dùng để mua sữa, mua đồ cho cháu nội. Phần còn lại bà đưa hết cho tôi. Tôi dùng để chi tiêu trong gia đình, có để dành được một ít.
Trong một buổi tư vấn gia đình, chị Mai (42 tuổi, nhân viên văn phòng) bật khóc khi nói: 'Không phải chồng tôi tệ, con tôi hư. Chỉ là trong nhà này, ai cũng mệt mà không ai nói ra. Lâu dần, chúng tôi tránh nhau cho yên'.
Gia đình tôi chưa từng gặp hàng xóm chung cư ngổ ngáo, hay gây sự nhưng lại đau đầu với một người hàng xóm chuyên 'đóng vai nạn nhân', luôn xuất hiện với vẻ đáng thương.