Những lá thư gửi cha mẹ, ông bà, thầy cô cùng những cuộc gặp gỡ xúc động đã làm nên ý nghĩa của mùa tri ân. Với học sinh lớp 12, những lời tri ân ấy không chỉ gói ghém tình yêu thương, lòng biết ơn, mà còn đánh dấu sự trưởng thành của các em trước khi bước vào chặng đường mới.
Thời gian gần đây, liên tiếp xảy ra các vụ bạo hành trẻ em đã gióng lên hồi chuông báo động về những khoảng trống trong công tác bảo vệ trẻ em ở cơ sở. Trao đổi với phóng viên, bà Nguyễn Thị Nga, Phó cục trưởng Cục Bà mẹ và Trẻ em (Bộ Y tế) cho rằng, điều quan trọng hiện nay là phải nâng cao trách nhiệm của gia đình, tăng năng lực cho cấp xã và thay đổi nhận thức của cộng đồng về giáo dục trẻ em tích cực.
Bảo vệ trẻ em không thể chỉ trông chờ vào cơ quan chức năng mà cần sự vào cuộc chủ động của gia đình và cộng đồng ngay từ khi phát hiện những dấu hiệu bất thường đầu tiên.
Trong hành trình trưởng thành, học vấn luôn được coi là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tương lai. Tuy nhiên, nhiều bậc cha mẹ đang biến thành sự kỳ vọng thái quá, khiến ranh giới giữa 'động lực' và 'áp lực' trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Nhiều năm qua, chuyện đánh mắng trẻ em vẫn tồn tại trong không ít gia đình như một cách 'dạy cho nhớ'. Có người xem đó là chuyện bình thường vì bản thân họ từng lớn lên trong đòn roi. Nhưng xã hội ngày càng nhận ra rằng, bạo lực thể chất không giúp trẻ ngoan hơn, mà có thể khiến trẻ sợ hãi, thu mình, mất tự tin hoặc lặp lại hành vi bạo lực khi trưởng thành.
Nếu ai hỏi tôi rằng: 'Nuôi dạy con khác nhau thì kết quả khác nhau như thế nào?', có lẽ tôi sẽ kể câu chuyện của chính gia đình mình.
Làm thế nào để con ngoan ngoãn mà không phải quát mắng, dùng roi vọt là điều khiến nhiều bậc cha mẹ đau đầu. Muốn con tự giác, cha mẹ cần biến chúng thành đối tác, thay vì đối đầu.
Ở thôn Phú Đa, xã Hoa Lộc, bà Lê Thị Nghi, Chi hội trưởng Chi hội phụ nữ không chỉ thay đổi cách nuôi dạy cháu ngoại mồ côi mà còn trở thành tuyên truyền viên tích cực, gieo những hạt mầm giáo dục không bạo lực trong cộng đồng.
Không phải nắm đấm hay roi vọt, những lời miệt thị, chế giễu, công kích cá nhân, lan truyền tin đồn ác ý trên mạng xã hội đã và đang âm thầm đẩy nhiều em vào trạng thái khủng hoảng tinh thần, thậm chí để lại những hệ lụy lâu dài cho sự phát triển nhân cách. Đáng lo ngại hơn, đây là dạng bạo lực tinh thần, diễn ra âm thầm, khó phát hiện và thường chỉ được nhận ra khi hậu quả đã trở nên nghiêm trọng.
Lần đầu tiên Việt Nam đưa bạo lực tinh thần, áp lực tâm lý vào diện bị xử phạt hành chính nhưng cũng ngay lập tức dấy lên tranh cãi: Cha mẹ còn được phép đánh con để dạy dỗ? Ép con học thêm 3 - 4 tiếng mỗi ngày có phải đã là 'quá sức'?. Ranh giới giữa giáo dục và bạo lực gia đình đang khiến nhiều phụ huynh hoang mang, trong khi có ý kiến cho rằng cần có thông tư hướng dẫn rõ ràng, để quy định này không thể trở thành 'con dao hai lưỡi'.
Vụ bé gái 13 tuổi nghi bị bạo hành tại phường Linh Sơn (TP Thái Nguyên) đang gây bức xúc dư luận. Đại diện Hội Bảo vệ Quyền trẻ em Việt Nam cho rằng vụ việc cho thấy vẫn còn khoảng trống trong phát hiện, bảo vệ và can thiệp sớm đối với trẻ em có nguy cơ bị xâm hại.
Chỉ trong một thời gian ngắn, nhiều vụ bạo lực học đường gây phẫn nộ trong dư luận đã xảy ra và để lại nỗi đau không gì bù đắp. Từ Lào Cai đến Thanh Hóa, rồi vào Hà Tĩnh, từ lớp 8 đến lớp 12, bạo lực học đường thực sự đang trở thành vấn đề nổi cộm, vì thế đã đến lúc xã hội không chỉ lên án, mà cần một chiến dịch thật sự, một hành động khẩn trương để đạo đức học đường được chấn hưng, để trường học trở lại đúng nghĩa là nơi gieo mầm nhân cách.
Màn góp ý của chồng Thư Kỳ đã khiến khán giả xôn xao bàn tán.
Vụ việc nam sinh lớp 10 đánh đấm, lăng mạ nữ sinh xảy ra ngày 15/10, hay vụ nam sinh lớp 12 đâm chết bạn học ngày 17/10, nam sinh lớp 7 hành hung giáo viên ngày 16/9... đã rung lên hồi chuông báo động về bạo lực học đường và đặt ra câu hỏi về trách nhiệm của gia đình và nhà trường trong giáo dục thế hệ trẻ.
Nhiều người ủng hộ cách dùng đòn roi hay phạt quỳ gối như ngày xưa để giáo dục một đứa trẻ chưa ngoan. Đó là một cách nhìn lệch lạc và có thể sẽ đánh mất tương lai một con người. Xin đừng cổ xúy cho điều đó.
Có những vết thương không chảy máu nhưng ám ảnh suốt đời. Chúng không đến từ roi vọt hay tai nạn, mà từ những lời nói tưởng chừng vô hại, được buông ra vô tư, hay vô tâm trước mặt một đứa trẻ. Câu chuyện của anh Nguyễn Trần Hoàng Phương và người anh trai là minh chứng rõ ràng cho sức tàn phá thầm lặng ấy.
Vụ án bạo hành 86 trẻ em tại 'mái ấm' đã khép lại, phơi bày lòng tốt bị lợi dụng và để lại những vết sẹo tâm hồn không thể phai mờ
Không dùng roi vọt, không ép con học đến kiệt sức, người mẹ này vẫn giúp con đỗ Harvard, Stanford, Yale... bằng một phương pháp nuôi dạy con khiến nhiều cha mẹ phải suy ngẫm.
Một câu nói vô tình, một lời mắng tưởng chừng 'khích lệ' của cha mẹ có thể trở thành vết hằn tâm lý, khiến con mất động lực học tập và điểm số tụt dốc không phanh.
Thời gian gần đây, dư luận xã hội liên tục rúng động trước hàng loạt vụ bạo hành trẻ em nghiêm trọng, diễn ra ngay giữa đời sống thường nhật. Đáng báo động là các vụ việc không chỉ ngày một nhiều mà còn tàn nhẫn, công khai, thể hiện sự suy đồi về đạo đức và sự buông lỏng trong giáo dục, giám sát trẻ em.
Tại Việt Nam, nhiều trẻ em mắc ADHD nhưng không được phát hiện sớm. Các em thường bị hiểu lầm, bị đánh mắng, bị bỏ lơ. Nhiều người nghĩ rằng ADHD chỉ là cái cớ để biện minh cho sự lười biếng, nghịch ngợm của trẻ. Nhưng nếu ta nhìn sâu hơn, lắng nghe kỹ hơn, ta sẽ thấy chúng đã cố gắng biết bao nhiêu.
Trong không khí ấm áp của Ngày Gia đình Việt Nam 28/6 năm nay, chúng tôi đã có dịp ghé thăm gia đình chị Đinh Thị Nghinh và anh Đinh Viên tại thôn Kon Giọt 2, xã Vĩnh An, huyện Tây Sơn, Bình Định. Đây là một tổ ấm điển hình, nơi hạnh phúc được vun đắp từ những giá trị truyền thống và nỗ lực không ngừng của mỗi thành viên, đặc biệt là vai trò của người phụ nữ trong gia đình.
Bạo lực gia đình - dù âm thầm hay công khai - vẫn đang là một trong những nguyên nhân lớn nhất phá vỡ sự an toàn trong mỗi tổ ấm. Theo thống kê, hơn 58% phụ nữ Việt Nam từng chịu ít nhất một hình thức bạo lực gia đình.
Vốn quen mặt khán giả qua những vai diễn gai góc, mạnh mẽ – Duy Hưng giữ quan điểm dạy con nghiêm khắc. Anh không ngần ngại thừa nhận vẫn dùng 'roi vọt' trong gia đình.
Đang được yêu thích với vai ông bố đơn thân tần tảo trong phim 'Dịu dàng màu nắng', diễn viên Duy Hưng đã hé lộ chuyện làm bố ở ngoài đời thực.
Tập 6 Bố ơi mình đi đâu thế 2025 phát sóng tối 23/6 đưa các cặp bố con đến với làng Khê Hạ, Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình. Tưởng là một chặng nghỉ chân thư thái, nhưng là trải nghiệm của các ông bố thành thị và những đứa trẻ lớn lên trong tiện nghi.
Sau cuộc họp phụ huynh cuối năm, chị Lê Thùy có cuộc 'tổng tấn công' cậu con trai lớp 10 vì điểm thi học kỳ các môn khá kém.
Đến hẹn lại lên, khi học sinh nhận về bảng điểm tổng kết, giấy khen cũng là lúc hàng loạt hình ảnh, bài viết phụ huynh khoe con xuất hiện trên mạng xã hội.