Trong chiến tranh tổng lực, Liên Xô chấp nhận giản lược nhiều chi tiết của T-34 để giảm thời gian và công sức chế tạo, bởi một chiếc xe tăng đủ tốt xuất xưởng hôm nay có thể quan trọng hơn một chiếc hoàn thiện hơn nhưng phải chờ thêm nhiều ngày.
T-34 đã không còn là xe tăng chủ lực từ lâu, nhưng hình ảnh của nó vẫn xuất hiện trong các cuộc duyệt binh và lễ kỷ niệm, bởi chiếc xe tăng này đã vượt khỏi vai trò của một khí tài để trở thành biểu tượng lịch sử.
Ưu thế của T-34 không chỉ nằm trên chiến trường mà còn nằm trong nhà máy: thiết kế được đơn giản hóa, sản xuất theo quy mô lớn và liên tục điều chỉnh để phù hợp với điều kiện công nghiệp thời chiến.
Trong năm 1941, Liên Xô phải tháo dỡ và di chuyển nhiều nhà máy về phía Đông để tránh quân Đức, rồi nhanh chóng lắp đặt lại dây chuyền và tiếp tục sản xuất T-34 giữa điều kiện chiến tranh khắc nghiệt.
T-34 có thiết kế tiên tiến nhưng những hạn chế về kíp xe, liên lạc, huấn luyện, chỉ huy và hậu cần khiến ưu thế kỹ thuật chưa thể chuyển hóa thành sức mạnh chiến trường.
T-34 không vượt trội mọi mặt, nhưng sự kết hợp giữa giáp nghiêng, động cơ diesel, bánh xích rộng và khả năng cơ động đã tạo nên một thiết kế đặc biệt vào đầu Thế chiến II.
Giáp nghiêng giúp T-34 tăng hiệu quả bảo vệ mà không phải tăng quá nhiều trọng lượng, nhưng giải pháp này cũng tạo ra những đánh đổi về không gian bên trong xe.
Mikhail Koshkin không sống đủ lâu để chứng kiến T-34 trở thành biểu tượng của Hồng quân. Nhưng chính ông là người dẫn dắt nhóm thiết kế tại Kharkov và trực tiếp đưa 2 nguyên mẫu T-34 vượt hàng trăm km trong mùa đông tới Moskva để chứng minh giá trị của thiết kế.
Cuối thập niên 1930, Liên Xô nhận ra những xe tăng hiện có khó đáp ứng chiến tranh hiện đại, buộc họ tìm một thiết kế cân bằng giữa hỏa lực, giáp bảo vệ và khả năng cơ động.
T-34 không phải mẫu xe tăng hoàn hảo, nhưng sự cân bằng giữa hỏa lực, giáp, cơ động và khả năng sản xuất hàng loạt đã giúp mẫu xe tăng này trở thành một trong những biểu tượng nổi bật của chiến tranh thế giới thứ hai.
T-34 và KV-1 xuất hiện với số lượng chưa nhiều nhưng sở hữu lớp giáp và hỏa lực khiến nhiều đơn vị thiết giáp Đức trong những ngày đầu Barbarossa gặp khó khăn.
T-44 là bước chuyển quan trọng từ T-34 sang T-54, nhưng những yêu cầu của chiến tranh và ưu thế sản xuất khiến Liên Xô không thể lập tức thay thế dòng xe tăng huyền thoại.