Rỗng
Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật tuy không còn trẻ, nhưng bằng nhiều cách lập ngôn, đa dạng về thi pháp, giọng điệu thơ ông luôn đổi thay qua từng năm tháng; là người có nhiều sáng tạo cách tân, làm mới thơ mình. Bài Rỗng với nhiều thi ảnh mới lạ, giữa chông chênh đắng cay và hạnh phúc, nhớ và quên, ấm và lạnh, mất và còn, đầy và rỗng, vỡ và lành..., nhà thơ đã chọn cách tự sự, đối thoại với những dư chấn của chính mình. Có phải Rỗng để bắt đầu, làm dày thêm, để kiếm tìm "người đàn bà dễ vỡ dễ tan dễ mất"?
(Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh chọn & giới thiệu)
Rỗng

Đừng gọi em như thế
người đàn bà trong anh
người đàn bà dễ vỡ dễ tan dễ mất
căn nhà chật đủ thứ không cần
vài năm chẳng ai ngó tới
tủ sách giường nằm ghế bàn và thùng đựng
cần chỗ đứng
vườn vật dụng biết nói
vật chứng thời son trẻ
có thể đầy lên rồi hạ xuống
thứ đồ đạc rẻ tiền
âm điệu sáo mòn trong bài hát nào đó
không nhớ hết
đừng gọi em người đàn bà rỗng
đôi khi mệt mỏi
anh làm chiếc dù che mưa
bình trà lạnh bên phích nước đầy
cây cầu gãy
in hình lòng sông vắng người sang bên ấy
khuya
trên mắc áo biến mất chiếc áo
hơi ấm đâu đây
hết mùa sau anh đột ngột hiện ra
như chim đáo tổ
đắng cay chồng hạnh phúc
con đường mới xuyên qua cuộc đời em lặng lẽ.








