Chữa lành Trong những ngày đợi quên
Mùa Đông này, độc giả thơ ca một lần nữa được tìm về chốn dịu dàng trong tập thơ Trong những ngày đợi quên (NXB Hội Nhà văn, 2025) của nhà thơ Đinh Thị Như Thúy.

Đây không chỉ là một tập thơ, mà là một hành trình chữa lành sâu sắc, nơi nhà thơ Đà Nẵng trở lại với thế mạnh độc đáo của mình với những chiêm nghiệm tinh tế về thân phận, ký ức, và khả năng con người vượt thoát khoảng tối nội tâm bằng sự bình thản, dịu dàng.
Những khoảng lặng nội tâm
Với thơ ca Đà Nẵng hiện đại, thơ Thúy luôn mang một vẻ đẹp rất riêng: lặng lẽ, tinh tế và đầy nội lực.
Mở đầu tập thơ với Lời tác giả, Thúy xác lập cảm hứng xuyên suốt tập thơ: những ngày sống cùng nỗi buồn, giữa những nhớ thương chưa nguôi, khi “niềm vui là điều phải học lại” và ký ức vẫn “vướng víu mọi ngóc ngách trong tim”.
Nhưng “quên” ở đây không phải là buông bỏ mà nó là sự lắng lại để hiểu, để yêu thương sâu hơn, để nhìn rõ bản thân khi đi qua những vết xước cảm xúc.
Hầu hết 39 bài thơ là những “lát cắt” của đời sống tinh thần. Tất cả tạo nên một hành trình cảm xúc sâu và rộng, hòa lẫn giữa cái riêng và cái chung của tha nhân, giữa cái mong manh của một cá nhân với nỗi thảng thốt của thời đại.
So với những tập thơ trước, Trong những ngày đợi quên cho thấy sự chín chắn và lắng sâu hơn của Đinh Thị Như Thúy. Thơ chị không ồn ào, không tuyên ngôn, không kịch tính.
Nó đi vào lòng người bằng những rung cảm rất nhỏ, bằng những chi tiết tưởng như bình thường mà chạm được vào phần mềm yếu nhất của ký ức.
Đó là tập thơ dành cho những ai từng đi qua mất mát, từng giữ trong lòng những nỗi buồn không dễ cất tên.
Đi qua những nỗi đau, khi thấu hiểu thì ta sẽ thấy rằng bình yên không phải là không có bão giông, mà là khả năng đứng giữa bão mà vẫn giữ được một ngọn nến sáng trong tay.
Như nhà thơ Mai Văn Phấn từng viết về thơ chị: "Thơ của Đinh Thị Như Thúy cho tôi cảm nhận dưới bề mặt thô nhám, ngổn ngang của đời sống hiện thực là mạch nước ngầm luôn ngưng tụ, chảy trôi. Phản ánh những âu lo, sợ hãi… song ẩn sâu trong những câu thơ vẫn lóe lên ánh sáng và hy vọng".
Ngôn ngữ giàu thiền tính và ám ảnh
Thơ Đinh Thị Như Thúy vẫn trung thành với phong cách tối giản, giàu trực giác. Câu thơ thường ngắn, đôi khi chỉ vài từ, nhưng đủ để mở ra những “khoảng trống” cho người đọc tự cảm.
Ngôn ngữ trong tập thơ giống như những nhát cắt nhẹ mà sâu. Ngắn, dịu dàng nhưng trĩu nặng, giao thoa liên tục giữa tả thực và ẩn dụ.
Nhà thơ sử dụng nhiều hình ảnh của biển, mưa, gió, cỏ cây, những vật thể nhỏ bé trong thiên nhiên tạo thành những ký hiệu chở cảm xúc: đôi cánh hải âu, chiếc bình gốm vỡ, bóng tối trong khu vườn, mùi hương trầm nghẹn lại trong ngực…
Một trong những giá trị nghệ thuật nổi bật nhất của tập thơ là cách Thúy kết hợp nhuần nhuyễn giữa cảm xúc trữ tình hiện đại với hơi thở thiền định sâu sắc.
Nhiều bài thơ như những bài tập an trú, học cách thở, cách buông, cách chậm lại, và nhìn sâu vào nỗi đau để thấy nó dịu đi.
Nhịp điệu thiền định được tạo ra có chủ ý qua sự lặp lại, khiến thơ không chỉ để đọc mà như để thở cùng.
Những ngày đợi quên còn là lời nhắn gửi nhẹ nhàng với tất cả chúng ta, dù buồn vui nối tiếp, dù ký ức chợt đau, chúng ta vẫn có thể “được sinh ra lần nữa như một giọt sương”.
Đó là vẻ đẹp tinh khiết của thơ Thúy, vẻ đẹp của sự trong trẻo sau giông bão, của nỗi buồn đã được gạn lọc, của lòng nhân hậu với chính mình và với tha nhân.
Một tập thơ đáng để bạn chậm lại, đọc và chiêm nghiệm.
Nhà thơ Đinh Thị Như Thúy sinh năm 1965 tại Huế, hiện sống tại thành phố Đà Nẵng, là Ủy viên Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam khóa X (2020-2025).
Chị đã xuất bản các tập thơ: Cùng đi qua mùa hạ (Nxb Văn Nghệ, 2005), Phía bên kia cây cầu (NXB Phụ Nữ, 2007), Ngày linh hương nở sáng (Nxb Hội Nhà văn, 2011), Trong những lời yêu thương (Thơ, NXB Hội Nhà văn, 2017), Nơi ngày đông gió thổi (Thơ, NXB Hội Nhà văn, 2022).
Nhà thơ từng đoạt Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2011.
Nguồn Đà Nẵng: https://baodanang.vn/chua-lanh-trong-nhung-ngay-doi-quen-3318016.html











