Trong thời gian đại dịch, nhà có mảnh vườn chẳng biết làm gì, rảnh rỗi sinh nông nổi, lang thang khắp các miền quê sưu tập...
'Nếu có kiếp sau, mình sẽ lại là chị em nhé. Về nhà mình đi em! Những gì đã hứa với em, chị không bao giờ quên...', chị ruột cố nghệ sĩ Giang Còi nhắn gửi đầy xúc động.
Tưởng chỉ là đồ bỏ đi, người này đã cho chiếc giường quan tài vào xó xỉnh của nhà kho để rồi về sau phải thốt lên đầy hối hận.
Câu chuyện này của Lady Gaga nhanh chóng gây chú ý với người hâm mộ và cư dân mạng.
ĐBP - Bà cụ với tay lật những tờ lịch cuối cùng đúng lúc loa làng thông báo họp bình xét cuối năm. Bà thấy năm nào cũng vậy, những ngày cuối năm mọi người đều bận bịu. Công nhân thì bận tăng ca, nông dân bận xuống đồng cày bừa chuẩn bị cấy vụ đông xuân. Ðoàn thể thì bận họp hành liên miên. Từ hội nông dân tập thể, hội phụ nữ, hội người cao tuổi, hội cứu chiến binh… đều phải họp tổng kết năm cũ, đề ra phương hướng hoạt động trong năm mới. Căng nhất vẫn là họp bình xét hộ nghèo, gia đình văn hóa. Càng ít hộ nghèo thì cũng đồng nghĩa với việc kinh tế đã phát triển, đời sống của nhân dân đã nâng cao. Nhưng bình xét làm sao phải thật công bằng, không mắc bệnh thành tích, để những hộ có kinh tế khó khăn sẽ được hưởng sự hộ trợ từ chính sách nhà nước. Làm sao để sau mỗi cuộc họp bà con trong thôn xóm vẫn vui vẻ, hòa đồng vui mừng cho nhau mới là điều quan trọng. Rời căn bếp nhỏ, bà cụ thường bắc ghế ra ngồi ngoài sân chờ con cháu về. Ðể hỏi mấy đứa chắt sắp được nghỉ tết dương lịch chưa? Kết quả học kì một có tốt không? Ðể đợi con dâu về hỏi ngoài đồng đã có nước để cày bừa chưa? Ðợi người con trai cả đi họp về để hỏi thôn mình năm nay còn mấy hộ nghèo? Họ có được hỗ trợ tiền xây nhà hay được tặng trâu bò sinh sản như mấy năm trước hay không?
Ba phim Việt - ba màu sắc khác nhau dự kiến ra mắt trong tháng 12 này được kỳ vọng sẽ tạo nên cái kết đẹp của điện ảnh Việt trong một năm nhiều khó khăn.
Viết trước ngày cưới của em, cho anh, người em đã từng yêu thương và đã từng muốn làm vợ anh.
Ngay từ những cảnh đầu tiên, Ròm đã thể hiện là một phim không bình thường. Nhân vật chính ở tuổi thiếu niên được cư dân chung cư cũ cho sống trên mái nhà vì có biệt tài đoán số đánh đề (!). Góc máy không theo phương ngang mà cứ phải nghiêng đi để nhắc nhở khán giả về những thân phận bấp bênh. Ròm xưng 'tao' để kể câu chuyện đời mình…
Mẹ chồng tôi lúc nào cũng bênh vực con trai bất kể đúng sai. Thậm chí, chuyện anh bỏ mặc vợ con mà đi karaoke tay vịn mà bà cũng bảo: 'Cho đi để xả stress chứ'.
Không biết từ xó xỉnh nào một viên cảnh sát bất ngờ xuất hiện. Ông ta rảo bước tiến tới nơi họ đang đứng nói chuyện với nhau. Thoáng thấy ông ta, người có giấy phép nói nhỏ và nhanh vào tai bạn: 'Chạy đi! Tớ sẽ chạy đằng sau cậu'. Thế là cả hai co giò chạy
Cảnh tro cốt hàng trăm người quá cố bị dịch chuyển, chất thành đống lộn xộn tại chùa Kỳ Quang 2 tạo nên làn sóng phẫn nộ, người không quen biết cũng thấy đau lòng.
Tôi hay nhủ bạn bè nếu có tới Tây Nguyên, bất kỳ một xó xỉnh nào đó của xứ Tây Nguyên mênh mông, thì nhớ chọn mùa này – mùa khô, nếu muốn mang về miền đồng bằng dịu êm của mình được chút gì đó thật sự khác biệt. Và nếu muốn cảm nhận Tây Nguyên 'chất' nhất, không đâu bằng Đắc Lắc.
Làm thế nào một cuốn sách vốn không thể kết nối với loa hay bluetooth có thể khám phá hết được sự bí ẩn của âm nhạc? David Mitchell đã viết 'Utopia Avenue' để trả lời câu hỏi đó.