Khi nói về hoạt động sản xuất, kinh doanh (SXKD), người ta thường ví von rất hay rằng: Thương trường giống như chiến trường. Bởi vậy, sẽ không là khoa trương nếu so sánh mỗi người doanh nhân cũng tựa hồ như một người 'chiến sĩ' trên chiến trường khốc liệt ấy. Để có thể gặt hái thành công và được thị trường đón nhận, vinh danh, người doanh nhân bắt buộc phải trải qua một quá trình tìm tòi, sáng tạo, mở rộng tư duy, dám nghĩ, dám làm, vượt qua bao khó khăn, thử thách để tạo ra một hướng đi mới, một con đường mới. Tuy nhiên, trong một cộng đồng doanh nhân luôn tồn tại một số người dám chấp nhận khó khăn, gian khổ, dám nghĩ, dám làm, dám bỏ tiền đầu tư, sáng tạo nhằm mở ra những con đường mà trước đó 'chưa từng có tiền lệ', góp phần tạo dựng nên những giá trị tốt đẹp cho chính mình và cống hiến cho toàn xã hội. Đó là bản lĩnh của người dám tiên phong. Ông Nguyễn Đức Đủ, Chủ tịch HĐQT, Tổng Giám đốc (TGĐ) Công ty CP Xây lắp điện lực Thanh Hóa (XLĐL TH) là một doanh nhân như vậy.
Khi ánh nắng chiều dần tắt dưới ánh biển như dát bạc, được thả hồn cùng với cảnh vật hoang sơ, yên tĩnh mới thấy Cát Bà vào thu đẹp đến nao lòng. Đặc biệt nhất là khi du khách được lạc vào những chốn tựa tiên cảnh như Hồ Hới, đảo Vạn Bội, đảo Tai Kéo, đảo Tháp Nghiêng, Cát Dứa, Nam Cát, làng Việt Hải…
Mùa hè, người ta không nhận ra chiều đến từ bao giờ. Nắng vượt qua thềm gạch, tràn lên bầu trời rồi chiếm lĩnh cả ngày trời. Phải đến khi nắng tắt, cây cối mới dám cựa mình. Đêm, sầm sập mưa. Thế là hết một ngày.
Vua sư tử dường như rất thoải mái, nó nằm gần hố nước nghỉ ngơi, tùy ý để những con sư tử nhỏ bên cạnh nghịch ngợm, cãi vã ầm ĩ. Ngược lại, con sư tử cái tựa hồ không thể chịu nổi sự ồn ào của dàn sư tử mới lớn.
Đêm quê thanh vắng lạ kỳ. Cánh cửa sổ vừa mở toang, luồng gió xa xăm lùa vào. Gió nhắc tôi nhớ về bụi tre cạnh góc nhà ngang, mỗi đêm trở mùa nhánh tre cào mái nhà nghe như một sinh thể đang đánh thức những niềm sâu kín nơi miền hoang sơ.
Đã 100 ngày kể từ khi nhà điêu khắc nổi tiếng rời bỏ cõi thế để đến miền cực lạc, quãng thời gian không dài nhưng cũng không phải là quá ngắn, vậy mà hình ảnh của ông cứ chập chờn ẩn hiện đâu đó quanh đây. Nửa như mơ, nửa như thực, tựa hồ bảng lảng như mây khói. Người ta vẫn thường âu yếm gọi ông là 'người nhà trời'.
Lũ trẻ sinh ra từ làng, tuổi thơ đứa nào mà chưa từng một lần được nếm thử dư vị chua chua, ngọt ngọt của những trái nụ quân chín đỏ. Chẳng phải thức quả đầu mùa khiến người ta phải lòng ngay từ lần đầu chạm lưỡi; cũng chẳng phải loại quả ngạt ngào hương thơm khiến người đối diện nao lòng thương nhớ như 'hương ổi phả vào gió thu'. Nhưng kì lạ thay, hình ảnh và hương vị của trái nụ quân nho nhỏ ấy vẫn đủ sức gợi lên cả một miền kí ức tuổi thơ tươi đẹp với biết bao hồn nhiên, vô tư, trong sáng; dẫn lòng ta về với rực rỡ nắng hè.