Chợ dã chiến được lập ở giữa đường với không gian rộng, thoáng để đón những vị khách đầu tiên đến mua sắm. Người đi chợ đều đã được tiêm 2 mũi vắc xin.
Trước ngày chúng tôi định đi đăng ký kết hôn lại mấy hôm thì T đột ngột tiết lộ một bí mật.
Không ngờ vợ lại tiết lộ sự thật như dao cứa vào lòng, tôi nhìn tài khoản vừa 'bay hơi' mấy chục triệu tiền cọc xe mà ngẩn ngơ.
Nhìn thấy người đàn ông của chị gái đang thân mật với người phụ nữ khác, tôi không thể bình tĩnh liền lao vào đánh cho anh ta 1 trận tơi bời.
Ngô nếp bung ngày nay được dân thành phố mê mẩn, đua nhau mua về chế biến thành đủ các món ăn sang chảnh.
Buổi sáng khi tôi tỉnh dậy thì Tuấn đã đi rồi. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, tôi bị thứ anh bỏ quên làm cho tỉnh ngủ.
Vợ chồng anh cả lấy lý do cần mặt tiền buôn bán, hơn nữa họ là con trưởng nên phải được thừa kế mảnh đất mặt đường đắt tiền kia.
Lợi dụng thời gian tôi ra chợ mua đồ, chồng đã bế con tôi bỏ đi mà không một lời từ biệt.
Tôi đòi mang theo con gái để nuôi, chồng tôi liền chống nạnh tuyên bố: 'Con tôi không có loại mẹ ăn tàn phá hại như cô!'.
Chiếc áo ngực nằm chình ình ngay giữa giường của vợ chồng tôi, nhưng chủ nhân của nó lại không phải là tôi.
Chồng đau khổ nói ra căn bệnh đang phải đối mặt, tôi không thấy đau lòng mà thấy hả hê vô cùng. Phải chăng tôi quá thất đức ư.
Về nhà, thấy 1 chiếc phong bì đặt ở trên bàn, tôi mở ra xem thì phát hiện đó là tiền mừng cưới em chồng trả lại. Cô ta còn kèm dòng nhắn: 'Ít quá, chị giữ mà tiêu đi. Đồ keo kiệt'.
Tôi đang gọt trái cây dưới bếp, nghe tiếng mẹ giận dữ thì vội vã chạy lên. Cảnh tượng người yêu và mẹ tôi cãi nhau tay đôi, đúng là khiến người ta 'mở mang tầm mắt'.
Sau khi biết hết lý do, cả nhà tôi không ai có thể trách được gì bác ấy.
Từng là tộc người du mục, du cư vào nước ta, lắm lúc cơ cực trong phận tôi đòi dưới ách của vua vùng, chúa bản, đến mức phải bán sới, rời quê mà náu mình nơi thâm sơn cùng cốc… để rồi, trong lịch sử của người dân tộc Si La đã từng có những trang vô cùng tủi khổ. Nhưng từ khi đi theo Đảng, Bác Hồ và cách mạng, đồng bào Si La đã được thay vận, đổi đời, vươn lên mạnh mẽ. Ơn Đảng, ơn Bác Hồ đã thấm trong từng manh áo, bát cơm, từng con chữ, nếp nhà và trong đồng bào dân tộc Si La nơi đây, nhà nào cũng có bàn thờ Bác Hồ.
Biết nhà có nhiều chuột, đêm nào tôi cũng đóng cửa trước khi ngủ. Thế nhưng tôi lại quên mất một điều, rằng mẹ chồng cũng có chìa khóa.
Tôi không tin vào mắt mình khi nhìn thấy tin nhắn của ngân hàng trong điện thoại của chồng. Số tiền vừa rút là 5 triệu đồng, số dư còn lại 78 triệu. Tôi thật sự sốc khi chồng giấu tôi số tiền lớn như thế.
Khi ăn chung, tôi phải đợi chờ rất lâu mới được ăn, còn phải đợi các bé nhà anh chồng ăn xong thì mới có thể rửa bát.
Tôi sững sờ, không ngờ vợ lại có thể ép buộc chồng mình làm việc trái lương tâm như thế.
Lời tuyên bố của chồng như một đòn chí mạng khiến tôi đau đớn, phẫn uất tột cùng.
Nghe tin mẹ chồng hấp hối, tôi vội vã gọi xe trở về. Nhìn bà gầy rộc, tay chỉ còn gân và xương, tôi xót xa vô cùng.
Tôi luôn suy nghĩ sẽ sống như vậy nuôi con, chỉ cần con khỏe mạnh là đủ. Nhưng rồi chồng tôi lại tìm đến, xin xỏ nhận lại con khiến tôi sửng sốt.
Chiều nào chồng cũ cũng chạy qua nhà ăn cơm cùng mẹ con tôi. Thậm chí có đêm còn ngủ lại như vẫn đang là vợ chồng.
Nếu không đến nhà người yêu bất ngờ, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ biết được sự thật đớn đau này.