Vừa mạnh dạn phát triển kinh tế, vừa chăm lo chu đáo cho mái ấm gia đình, đó là điều rất nhiều phụ nữ ở Lục Yên, Lào Cai đã và đang thực hiện. Nhờ đồng vốn vay từ ưu đãi từ Ngân hàng Chính sách xã hội mà hơn 10 năm qua, nhiều phụ nữ Lục Yên đã làm chủ những cơ sở chăn nuôi, sản xuất với quy mô lớn...
Cận Tết, chợ làng không chỉ rộn ràng bởi sắc xuân mà còn cho thấy sự đổi thay rõ nét trong cách vận hành và tổ chức.
VHXQ - Những người đàn bà rời xa bờ bãi Những người đàn bà bỏ đi không nói
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Tôi luôn nhớ không gian chiều Ba mươi Tết. Nó bảng lảng khói sương và có gì bâng khuâng rất khó tả.
Tết Nguyên đán Bính Ngọ cận kề, phố phường và chợ hoa rực rỡ sắc Xuân. Không chỉ mua bán, chợ hoa ngày Tết còn là điểm hẹn của người yêu cái đẹp, cảm nhận trọn vẹn không khí Xuân ấm áp.
Gần Tết Nguyên đán thời tiết ấm dần, đây là lúc tại các xứ đồng của tỉnh Tuyên Quang, nông dân tập trung ra đồng gieo cấy lúa xuân. Vụ Xuân năm nay, toàn tỉnh gieo cấy gần 27 nghìn ha lúa xuân. Trong không khí khẩn trương, hăng say, mỗi người dân đều chung một niềm mong mỏi, phấn đấu gieo trồng lúa xuân trong khung thời vụ tốt nhất, cầu cho năm mới sẽ mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt, nhà nhà no đủ.
Các trường học trên địa bàn tỉnh đã linh hoạt triển khai nhiều hoạt động trải nghiệm Tết Cổ truyền, qua đó giúp học sinh hiểu rõ giá trị cốt lõi của dân tộc và nâng cao ý thức gìn giữ bản sắc văn hóa truyền thống.
Những gánh hàng rong và tiếng rao ngày cận Tết đã trở thành một phần không thể thiếu của nhịp sống đô thị. Nó không chỉ là một công việc mưu sinh đơn thuần, mà còn giúp cho bức tranh phố xá thêm phần đa sắc, sinh động.
Tháng Chạp trong tôi là nỗi nhớ niềm thương, nhớ ánh nắng óng ả phơi mình trên mái ngói thâm nâu, bừng sáng cả hiên nhà đang rộn ràng tiếng cười. Nhớ ruộng ngô với những bắp ngô đang căng tròn, mẩy hạt vàng ươm. Luống rau cải mẹ trồng ở triền đê đã lên ngồng, chực chờ sắp trổ bông vàng bên sông. Bóng mẹ lưng còng đang thu hoạch những luống rau vụ đông, chất lên đôi quang gánh, bóng liêu xiêu vào buổi chiều gió bấc thổi hun hút.
Ngày 19/1/2026, UBND xã Hiển Khánh, tỉnh Ninh Bình tổ chức Hội nghị tổ chức chợ Viềng xuân năm 2026, nhằm tiếp tục bảo tồn và phát huy những tinh hoa văn hóa của cộng đồng dân cư đồng bằng Nam Sông Hồng nói chung và văn hóa truyền thống của xã Hiển Khánh nói riêng.
Từ nhiều đời nay, tại các bản làng vùng cao, vùng đồng bào dân tộc thiểu số ở các xã phía Bắc tỉnh Thái Nguyên, người dân vẫn lưu giữ được những ngành nghề truyền thống, trong đó có nghề đan lát. Những vật dụng, sản phẩm được làm từ đan lát vừa thuận tiện sử dụng, vừa góp phần bảo vệ môi trường và giữ gìn bản sắc văn hóa truyền thống.
Những ngày đầu năm, chợ Văn Bàn nhộn nhịp hơn thường lệ, bởi không đơn thuần là nơi mua bán, mà chợ đã trở thành không gian gặp gỡ, chúc nhau những điều tốt lành, giữ gìn hồn cốt chợ quê tại vùng cao.
TRUNG QUỐC - Biết vợ đau bệnh, người chồng 62 tuổi ngày ngày miệt mài làm công việc khuân vác, kiếm thu nhập lo thuốc thang, chưa hề kêu than nửa lời.
Với người Quảng Nam (cũ), dường như hồn-sông-quê là dòng Thu Bồn. Nhưng ở từng nơi trong tỉnh, cái hồn chung ấy đương nhiên gắn với những gì riêng biệt.
Bánh mật của người Tày, Nùng Cao Bằng quen gọi bằng cái tên mộc mạc 'thàng cao', là một thức quà bình dị, gói ghém trong đó cả hương vị quê hương lẫn ký ức tuổi thơ của biết bao thế hệ.
Hà Nội với những con ngõ cổ kính hay TP.HCM với đại lộ rợp bóng cây, 2 đô thị lớn nhất Việt Nam thường được xem là 'điểm chạm' đầu tiên của du khách quốc tế.
Bà Phạm Thị Vách sinh năm 1938, theo lý lịch là năm 1940; ở xã Hùng Cường, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên, nay là phường Sơn Nam, tỉnh Hưng Yên, trong gia đình có 4 anh trai đều là bộ đội nên bà tham gia các phong trào cách mạng ở địa phương từ rất sớm.
Nằm ở cuối đường Phan Bội Châu (phường Hạc Thành), khu chợ nhỏ chỉ họp vào buổi sáng vẫn giữ nguyên nếp sinh hoạt từ thời còn được gọi là 'chợ Bờ Sông' bên dòng Nông Giang. Dẫu phố xá đã đổi thay, chợ quê giữa lòng đô thị vẫn sáng lên một nhịp sống thân quen mỗi sớm mai.
Hoạt động quảng bá văn hóa Việt Nam tại nước ngoài vừa qua tiếp tục ghi dấu ấn đậm nét thông qua Lễ hội biểu diễn văn hóa dân tộc châu Á mở rộng tại Hồng Kông (Trung Quốc) và Hội chợ quốc tế International Bazaar 2025 tại Philippines, góp phần lan tỏa hình ảnh một Việt Nam đậm bản sắc thân thiện và hội nhập.
Trong khuôn khổ Liên hoan Quốc tế Sân khấu Thử nghiệm lần thứ VI – 2025, 'Tấm Cám' của Nhà hát Múa rối Thăng Long xuất hiện như một 'vị khách đặc biệt' với tiếng nói riêng của nghệ thuật rối. Không nhiều tác phẩm vừa thuộc về ký ức của một thế hệ khán giả, vừa đủ sức hồi sinh trong hình hài mới để bước ra đấu trường quốc tế, chinh phục giới nghề và thu hút đông đảo người xem.
Không gian chợ Cốc Lếu xưa ở vùng biên sông Hồng đang được tái hiện lại trong những ngày diễn ra Festival.
Hồi cô ấy còn nhỏ xíu, cứ đến tháng Mười là nông dân thu hoạch vụ mùa - vụ quan trọng nhất trong năm. Những giẻ lúa cầm cự được qua một mùa dông bão, rồi cũng đến lúc đâm bông, chín vàng óng để trả ơn người. Những cánh đồng sâu chỉ có thể cấy được hai vụ chính, là vụ chiêm và vụ mùa, nhưng ở đồng gềnh, người ta cấy lúa ngắn ngày để còn chèn vào một vụ đông, gọi là mùa sớm. Su hào, cải bắp, khoai lang, khoai tây… cứ ùn ùn theo xe cải tiến và những bước chân thậm thịch vì quang gánh trĩu nặng trở về nhà. 'Ngày tháng Mười chưa cười đã tối', thế nên người ta đốt đèn từ 3 giờ sáng để ăn cơm rồi ra đồng dỡ khoai, gặt lúa.
Nhớ những ngày còn nhỏ xíu, mỗi khi gà gáy sáng, tôi thức dậy ngó ra ngoài sân, nếu thấy mẹ sửa soạn quang gánh là biết hôm nay có phiên chợ. Tôi tụt khỏi giường, nhanh chân chạy ra túm một bên giắng nhõng nhẹo đòi theo. Mẹ đội mũ lên đầu tôi, giao hẹn nếu đi thì không được kêu mỏi chân rồi khóc đòi về. Hồi ấy, chợ phiên chỉ họp mỗi tuần một lần. Chợ cách nhà một quãng bộ hành, không hề dễ dàng với đứa trẻ 5 - 6 tuổi. Thế nhưng được theo mẹ đi chợ là niềm vui của tôi suốt thời thơ ấu.
Làm đúng theo tập tục cưới hỏi ở địa phương, cô dâu, chú rể Hà Nội đã có những khoảnh khắc đáng nhớ trong ngày vui của mình.
Có những người phụ nữ cả đời chẳng quen phấn son, hiếm khi được diện áo dài thướt tha trong ngày lễ hội. Hình ảnh của họ gắn với chiếc nón lá sờn mép, đôi quang gánh nặng trĩu, bàn tay chai sạn bởi cuốc cày hay đôi vai ướt đẫm mồ hôi bên giàn giáo công trình.
Trước tác động của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư, dù ở lĩnh vực nào, sản xuất, kinh doanh, quản lý hay đời sống cộng đồng... phụ nữ đều chủ động nắm bắt công nghệ, biến thách thức thành cơ hội. Hành trình số hóa không chỉ giúp phụ nữ tiếp cận tri thức, phát triển kinh tế, mà còn mở ra không gian mới để họ khẳng định vai trò, vị thế trong xã hội hiện đại.
Mới đây, Lọ Lem - con gái MC Quyền Linh 'đốn tim' fan bằng loạt ảnh với vẻ thuần khiết, ngọt ngào trong trang phục và bối cảnh đậm chất Sài Gòn hoài niệm.
Tôi sinh ra và trải qua những năm tháng tuổi thơ gắn bó là ngôi làng nhỏ nằm trên một dải đất bồi ven sông, nơi có khoảng gần trăm nóc nhà và đều là dân chài lưới từ tứ xứ giang hồ tụ hội về đây.
Chè lam Thạch Xá, xã Tây Phương (Hà Nội) từ lâu đã nổi tiếng với vị dẻo thơm từ gạo nếp cái hoa vàng, vị cay của gừng và ngậy của lạc. Không chỉ duy trì sức sống bền bỉ, chè lam Thạch Xá ngày càng được nhiều người biết đến, khẳng định vị thế của thương hiệu đặc sản xứ Đoài.
Cùng gây ấn tượng với vẻ ngoài ngọt ngào, loạt hot girl Việt đã mang đến những khoảnh khắc check-in vừa duyên dáng, vừa rực rỡ trước thềm 2/9.
Không chỉ nổi tiếng bởi vùng đất khoa bảng, giàu truyền thống văn hóa đặc sắc mà làng Cổ Bôn, xã Đông Thanh trước đây (nay là phường Đông Tiến) còn được biết đến với nghề... buôn chuối.
Chiều tà, hoàng hôn nhuốm màu đỏ thẫm cuối chân trời.
Nằm trong con ngõ nhỏ ở phố Lạc Long Quân (Hà Nội), Am CàKê được thiết kế với không gian mang đậm nét làng quê Bắc Bộ, để nhiều người tìm được kỷ niệm tuổi thơ...
Dành những buổi chiều tan tầm và sáng sớm còn sương, Nguyễn Mỹ Linh (Hà Nội) đi khắp những con phố trong 4 tháng, cảm nhận chậm rãi về nơi mình đang sống. Với cô, Hà Nội đẹp theo cách rất riêng.