Trong kho tàng văn học Việt Nam, hát ru là một phần gắn kết làm nên sự phong phú, đặc sắc, độc đáo của văn hóa Việt Nam. Đánh giá về hát ru, đương thời giáo sư Trần Văn Khê nhận định: 'Bài hát ru là bài âm nhạc đầu tiên mà người mẹ truyền sang đứa con của họ - sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn... Những đứa trẻ được mẹ hát ru chính là đứa trẻ giàu tâm hồn và hạnh phúc nhất'.
Những năm gần đây, du lịch cộng đồng đã trở thành một hướng đi quan trọng để phát huy giá trị văn hóa truyền thống, tạo sinh kế cho người dân và thúc đẩy phát triển kinh tế ở nhiều địa phương trên địa bàn tỉnh. Tuy nhiên, bên cạnh những mô hình thành công, một thực tế đáng suy ngẫm đang diễn ra ở không ít nơi đó là: nhiều sản phẩm du lịch cộng đồng được xây dựng theo lối sao chép, mô phỏng lẫn nhau, thậm chí làm sai lệch bản chất văn hóa bản địa chỉ để phục vụ nhu cầu trước mắt của du khách. Đây không đơn thuần là câu chuyện về cách làm du lịch mà còn là vấn đề liên quan trực tiếp đến việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc.
Quá trình đô thị hóa có thể làm thay đổi diện mạo của một vùng quê, nhưng khó làm mất đi những giá trị văn hóa đã ăn sâu vào tâm thức cộng đồng. Tại tổ dân phố số 2, phường Mỹ Lộc, nghệ thuật chèo truyền thống của làng Đặng xưa vẫn đang được các thế hệ nơi đây đồng lòng gìn giữ, trao truyền. Tại đình làng Thượng hiện nay, tiếng trống chèo vẫn vang lên mỗi tối như sợi dây níu giữ phần hồn cốt mộc mạc, đậm đà của vùng đất cổ.
Trong nền thơ Việt Nam hiện đại, đặc biệt là mảng thơ các dân tộc thiểu số, Phạm Tiến Triều là giọng thơ có bản sắc riêng, mang đậm dấu ấn văn hóa dân tộc Mường. Thơ anh được hình thành từ nền tảng vững chắc của văn hóa bản địa, thấm đẫm hơi thở của một không gian văn hóa với phong tục, tập quán, tín ngưỡng. Và, một trong những tín ngưỡng phổ biến của người Mường được phản ánh trong thơ anh là tín ngưỡng gọi vía/buộc vía.
Động tác chèo thuyền rập ràng, dứt khoát. Xướng theo lời hô của Tổng, những con trạo đáp lại bằng giọng điệu khỏe khoắn. Lễ Cầu ngư mang đậm sắc thái làng biển, được ghi dấu bằng điệu bả trạo từ bao đời nay.
Có những cây cổ thụ mà người dân vẫn quen gọi bằng cái tên đầy trân trọng: 'Báu vật của làng'. Đó là cây thị nghìn năm tuổi bên miếu thờ Đức Thánh Tản Viên và 7 cây hoa đại hàng trăm năm tuổi trong khuôn viên chùa Đàm Nhan ở làng cổ Dị Nậu xưa, nay là xã Thọ Văn. Trải qua bao biến thiên của thời gian, những cây cổ thụ ấy vẫn lặng lẽ tỏa bóng, như những chứng nhân sống của lịch sử, của đời sống văn hóa làng quê vùng trung du Đất Tổ.
Đà Nẵng vẫn có những khu rừng tồn tại suốt hàng trăm năm qua, được gìn giữ không chỉ bằng quy định, quy hoạch mà bằng cả ký ức và sự kính ngưỡng của nhiều thế hệ cư dân.
Giữa những triền núi xanh của Tuyên Quang, nơi tiếng đàn tính vẫn ngân vang bên bếp lửa và những nếp nhà sàn còn giữ mùi gỗ mới sau cơn mưa rừng, một cách làm du lịch mới đang dần hình thành.
Có những vết thương nhìn thấy được/Có nỗi đau giấu kín trong lòng/Một viên thuốc làm nguôi phần xác/Một hồi chuông giữ ấm phần hồn/Bỗng vụt hiện vòng tròn bất tử/Khi dâng hương xin tỏ lòng thành/Trước vong linh các anh hùng liệt sĩ...
Khi đi rừng, leo núi, một số người dường như dễ nhìn thấy hoặc cảm thấy những chuyện 'siêu nhiên' hơn những người khác và trở nên sợ hãi. Hiện tượng này hay được gọi là 'yếu bóng vía', nhưng thực chất có thể được giải thích bằng tâm lý học và cách não bộ xử lý tín hiệu.
Tháng Năm, hai bên Đường tỉnh 931 trải dài một màu xanh mướt của lúa vụ Hè Thu vừa xuống giống. Con đường nối trung tâm phường Vị Thanh, thành phố Cần Thơ với trung tâm xã Lương Tâm chỉ khoảng 20km, rút ngắn hơn hẳn so với cung đường cũ quanh co ngày trước, đưa đồng bào đến với Đền thờ Bác Hồ nhanh hơn.
HNN - UBND thành phố Huế vừa có quyết định về việc ban hành Bộ tiêu chí Du lịch xanh nhằm cụ thể hóa định hướng phát triển du lịch bền vững, thân thiện với môi trường và phù hợp với chiến lược tăng trưởng xanh quốc gia.
Buổi sáng ở Mỏ Cày (Quảng Ngãi) trong trẻo và tinh khôi. Con đường dẫn vào đền Văn Thánh uốn mình qua những thửa ruộng vừa gặt xong, mùi rơm mới còn phảng phất trong gió sớm. Không gian yên ả của làng quê khiến lòng người như chậm lại giữa nhịp sống nhiều biến động hôm nay.
Hà Nội là sản phẩm của sự kết hợp giữa nông thôn và đô thị, giữa bình dân và tinh hoa. Vỉa hè Hà Nội chính là nơi phản ánh rất rõ những đặc điểm xuyên suốt đó. Với câu chuyện văn hóa vỉa hè, điều cần làm không phải là loại bỏ hoàn toàn những đặc điểm ấy để khiến Hà Nội mất đi bản sắc của mình, mà là nâng cấp nó lên, sắp xếp lại cho tinh tươm hơn, văn minh hơn nhưng vẫn duy trì được phần hồn và sức sống vốn có.
Giữa nhịp phát triển mạnh mẽ của Thủ đô, những giảng đường lâu đời ở trung tâm Hà Nội đang đặt ra một câu hỏi lớn: Bảo tồn hay dịch chuyển? Nhưng sâu xa hơn, đó là câu chuyện về cách Hà Nội ứng xử với ký ức học thuật và bản sắc tri thức của mình. Từ Văn Miếu - Quốc Tử Giám đến Đại học Đông Dương, rồi các trường đại học hôm nay, những không gian ấy không chỉ là công trình kiến trúc, mà còn là phần hồn của một đô thị văn hiến.
Tất cả những giá trị di sản trong vùng Công viên Địa chất toàn cầu UNESCO Đắk Nông được xác định là 'phần hồn' để phát triển du lịch bền vững.
Thực tế cho thấy, phần lớn nhà hàng Ấn Độ tại Hà Nội không chọn 'Việt hóa' hoàn toàn món ăn. Họ giữ lại phần hồn của món ăn thông qua công thức gia vị nguyên bản và cách chế biến truyền thống, nhưng vẫn linh hoạt điều chỉnh độ cay, độ béo cùng cách phục vụ để thực khách dễ tiếp cận hơn.
Không chỉ nổi tiếng với làn điệu quan họ và những giá trị văn hóa lâu đời, Bắc Ninh – quê hương của ca sĩ Hòa Minzy còn có một thói quen ẩm thực rất riêng: ăn gì cũng phải có... lá. Điều tưởng chừng đơn giản ấy lại ẩn chứa nhiều lý do thú vị.
Có những buổi sớm ở Cà Mau, đứng giữa đồng lúa, nghe gió đi ngang mặt ruộng, tự nhiên thấy lòng mình lắng xuống. Sương còn đọng trên bông lúa, cánh cò chao nghiêng ngoài mé kinh, xa xa là tiếng xuồng máy nổ giòn trên con kinh nhỏ. Với tôi, càng đi sâu, càng sống lâu với vùng đất địa đầu cực Nam của Tổ quốc, tôi càng nhận ra một điều giản dị mà bền chặt: hồn đất Cà Mau đa phần nằm trong cây lúa.
Sau bản hit 120 triệu views 'E là không thể', Anh Quân Idol đã được nhạc sĩ Tú Dưa 'đo ni đóng giày' cho ca khúc về tình yêu quê hương đất nước 'Việt Nam khúc kiêu hùng'.
Chiều 22/4, ca sĩ Anh Quân Idol ra mắt MV 'Việt Nam khúc kiêu hùng', đánh dấu bước chuyển đáng chú ý trong hành trình nghệ thuật cá nhân, khi lần đầu tiên giới thiệu một sản phẩm mang đậm tinh thần quê hương, đất nước.
Kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI trong phiên họp ngày 20/4/202 đã sôi nổi thảo luận dự thảo Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với 10 nhóm chính sách lớn trong một bối cảnh đặc biệt: Văn hóa không còn chỉ được nhìn nhận như 'phần hồn' của dân tộc mà ngày càng được đặt vào trung tâm của chiến lược phát triển bền vững.
Trong căn nhà sàn giản dị tại thôn Ka Tăng, xã Lao Bảo, nghệ nhân Hồ Văn Vát, tên thường gọi là Pả Hơi (SN 1970), vẫn miệt mài bên những ống tre, thanh gỗ để giữ gìn 'phần hồn' của người Vân Kiều. Với đôi bàn tay tài hoa và trái tim đầy nhiệt huyết, ông đã dành trọn cuộc đời mình để phục dựng, chế tác khèn bè và đàn Ta lư, những nhạc cụ đã làm nên bản sắc của đồng bào các dân tộc thiểu số nơi miền sơn cước này.
Dưới bóng cây bông rực rỡ sắc màu, tiếng khặp Thái ngân vang như hơi thở của núi rừng, như tiếng lòng mộc mạc của người dân thôn Rộc Răm, xã Yên Thọ gửi vào từng câu hát. Đồng bào Thái nơi đây vẫn ngày ngày gìn giữ và truyền dạy khặp - làn điệu dân ca giản dị mà sâu lắng, như mạch nguồn văn hóa âm thầm chảy mãi giữa thôn làng.
'Vua chuối' Võ Quan Huy nhận định tình trạng sản xuất nhỏ lẻ, thiếu liên kết đã trở thành 'điểm nghẽn' của nông nghiệp Việt từ nhiều năm qua.
Trong tiến trình hình thành và phát triển, Thăng Long - Hà Nội chưa bao giờ là đô thị 'thuần phố'. Ngay từ ban đầu, cấu trúc đô thị nơi đây đã đan xen, chồng lớp giữa 'làng' và 'phố'.
Ngày 2-4, Tiểu ban Quản lý di tích đình - đền Giáp Nhị (phường Hoàng Mai) long trọng tổ chức Lễ hội truyền thống đình Giáp Nhị xuân Bính Ngọ 2026 với sự tham dự của đông đảo nhân dân trên địa bàn và du khách thập phương.
Rừng quốc gia Đền Hùng được ví như 'báu vật xanh' của vùng Đất Tổ. Trải qua hàng thiên niên kỷ, khu rừng không chỉ được bảo vệ gần như nguyên vẹn mà còn trở thành phần hồn của di tích, nơi hội tụ giá trị sinh thái, văn hóa và tâm linh sâu sắc. Hằng ngày, những cán bộ kiểm lâm nơi đây vẫn cần mẫn coi sóc và coi đó không chỉ là trách nhiệm, mà còn thể hiện lòng tri ân với công đức của những bậc tiền nhân.
Trong ký ức của nhiều thế hệ người Việt, tò he không chỉ là một món đồ chơi, mà là cả một bầu trời tuổi thơ gói gọn trên những que tre nhỏ xíu. Và thật đáng quý khi giữa những vô vàn những món đồ chơi hiện đại thì sắc màu mộc mạc của tò he vẫn lặng lẽ tỏa sáng tại phố đi bộ Hồ Gươm, như một nhịp cầu nối liền quá khứ và hiện tại.
Ở Hoài Đức, hệ thống di sản văn hóa vật thể và phi vật thể đan xen vào nhau như một bức tranh thủy mặc, không chỉ là niềm tự hào của người dân sở tại, mà còn là sợi dây gắn kết cộng đồng, giữ cho hồn cốt quê hương luôn vẹn tròn giữa những biến đổi của thời đại.
Giữa nhịp sống đô thị ngày càng sôi động, có một nơi vẫn lặng lẽ giữ cho mình vẻ trầm mặc của thời gian, đó là Đền Đức Ông (xã Vĩnh Tường). Không ồn ào, không phô trương, ngôi đền cổ như một 'cột mốc ký ức', gìn giữ phần hồn của vùng đất địa linh nhân kiệt bên Đầm Rưng mênh mang nước.
Trên đất này, xứ này, hầu như mọi làng xã đều có những lò chuyên nghề tráng bánh. Một điều nữa, hễ vùng nào có lò bánh, loanh quanh gần đó sẽ có lò tráng mỳ Quảng, đôi khi lò tráng bánh cũng tráng luôn mỳ.
Giữa núi rừng trùng điệp của Cao Bằng, nghề chạm bạc truyền thống của người Dao Tiền được gìn giữ như một phần hồn cốt văn hóa. Từng món trang sức không chỉ là vật dụng làm đẹp mà còn chứa đựng câu chuyện về tín ngưỡng, bản sắc và bàn tay tài hoa của người thợ thủ công. Trong nhịp sống hiện đại, những âm thanh leng keng của búa, đục vẫn vang lên như một lời nhắc về sự bền bỉ của nghề xưa.
Tổ chức showcase tại Hong Kong trước ngày công chiếu gần một tháng, bộ phim kinh dị Việt đang cho thấy một chiến lược phát hành hoàn toàn khác biệt.
Sau sáp nhập, tỉnh Phú Thọ chú trọng chính sách an sinh xã hội, coi đây là trụ cột để giảm nghèo bền vững và củng cố khối đại đoàn kết dân tộc.
Trong dòng chảy hối hả của nhịp sống đô thị hóa, những đồng lúa 'thẳng cánh cò bay' đang dần thu hẹp, nhường chỗ cho đường sá, nhà ở và các công trình hạ tầng hiện đại. Tuy vậy, tại nhiều địa phương còn duy trì được diện tích canh tác lúa, sắc xanh ấy vẫn hiện hữu như một phần hồn cốt bền bỉ của mỗi vùng quê.
Năm 2026, F88 sẽ chuyển trọng tâm từ việc theo đuổi tăng trưởng quy mô sang tăng trưởng dựa trên công nghệ và chất lượng tài sản thực tế.
25 năm sau khi Trịnh Công Sơn qua đời, các ca khúc của ông vẫn được biểu diễn, làm mới và lan tỏa trong đời sống âm nhạc. Theo ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh - em gái nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đó là minh chứng cho sức sống lâu bền của di sản âm nhạc Trịnh Công Sơn.