Giữa những ngày tháng mười hai chộn rộn nhiều cảm xúc trong màu nắng vàng nhạt và tiếng chuông gió leng keng bên song cửa, bạn nhắn: 'Sang năm, khi nhà hết hạn cách ly, tụi mình đi cà phê nha!'. Chợt giật mình nhìn lên tờ lịch đã mỏng tanh trên tường, mới hay chỉ còn vài ngày nữa là đến cái thời khắc tưởng còn xa lắm: sang năm.
Một sớm mùa đông, thong dong đạp xe trên những con phố nhỏ quen thuộc, giữa cái gió se lạnh mơn man, tôi thả hồn mình lang thang, quyện hòa cùng vẻ tinh khôi phảng phất trong hơi thở mùa đông se sắt. Dường như đất trời vẫn còn thiêm thiếp, chưa muốn cựa mình tỉnh dậy. Tôi biết mùa đông đã đi được một đoạn đường và đang làm nốt sứ mệnh của thiên nhiên giao phó là hái những chiếc lá cuối cùng của mùa thu còn sót lại…
'Tôi xem nó như người nhà, như gia đình, mất chúng rồi tôi đau lắm nhưng không biết làm gì. Tôi chỉ biết không nghĩ ngợi nhiều để sống tiếp' chú Minh Hùng chia sẻ cùng SAOStar.
Mùa thu thì ở đâu cũng có, nhưng mùa thu Hà Nội luôn cứ đẹp đến nao lòng.
Khi những cơn gió mang chút heo may kéo theo mùa thu về mơn man trên khóe mắt, cũng là mùa Trung thu lại về. Mùa trăng năm nay sẽ rất đặc biệt bởi không có bày cỗ, văn nghệ, rước đèn ông sao,… thay vào đó, mỗi địa phương, khu dân cư, gia đình tự tổ chức sao cho phù hợp, an toàn trong mùa dịch.
Mấy hôm nay nhìn cháu gái bận rộn chuẩn bị sách bút, áo quần, khẩu trang... và háo hức mong chờ ngày khai trường đón năm học mới, chợt nghe trong lòng vang ngân những câu thơ của ai đó: 'Ta đã đi qua những năm tháng tuổi thơ/Sao mãi nhớ thuở xưa ngày đi học/Tháng chín về lòng ta còn náo nức/Ngày khai trường rạo rực mãi không thôi!'... Lại nao nao nhớ những kỷ niệm mơn man của tuổi học trò.
Tháng 8 sang đánh dấu bởi cơn mưa rào cuối mùa mát rượi xóa tan chuỗi ngày nắng nóng cực điểm có hôm lên tới gần 40 độ C. Ở thành phố ven bờ sông Hồng của tôi có thể hóng gió sông lên theo con nước vơi đầy mùa lũ, ngày gió lên ra bờ sông gió mát rười rượi mơn man da thịt, lùa vào từng chân tóc, nhưng ngày nóng thì oi nồng ít nơi bằng. Dù yêu thành phố nhưng mùa hè tôi chỉ muốn trốn khỏi nơi này đến những đỉnh núi xa kia, nơi mây trắng phiêu du tan thành sương khói. Mà lập thu rồi đấy! Em hỏi sao tôi thích mùa thu? Sao không thích mùa xuân đầy hoa lá, mùa hạ đầy nắng gió, mùa đông tuyết rơi? Sao lại thích mùa thu anh nhỉ?
'Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường…'.
Mùa Thu, mùa Hà Nội đẹp nhất đã đến mang theo ánh nắng trong vắt. Dù chưa xua tan hết cái nóng của mùa Hè nhưng cũng một phần khiến Hà Nội trở nên dịu dàng hơn.