Mùng 1 Tết Bính Ngọ, trong mỗi nếp nhà, khi hương trầm và tiếng cười nói rộn ràng bên mâm cơm tân niên... thì ở độ cao hàng nghìn mét, giữa đại ngàn Bắc Hà, có những người đang đón ngày đầu năm mới theo một cách rất riêng - 'xông đất' cho rừng bằng những bước chân tuần tra không nghỉ.
Sáng mùng 1 Tết, Hà Nội mang nhịp sống tĩnh lặng, thong dong. Giữa hơi sương, khói trầm, nhiều người tìm về cửa chùa không cầu xa xôi, chỉ mong tìm lại khoảng lặng cho chính mình sau một năm tất bật.
Ngày còn nhỏ, tôi chúc Tết bằng tất cả sự hồn nhiên. Hai tay khoanh trước ngực, lời nói còn vấp váp: 'Chúc ông bà mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi.' Người lớn cười hiền, xoa đầu, trao phong bao lì xì đỏ thắm.
Mỗi độ xuân về, khi đất trời chuyển mình trong sắc đào, sắc mai, trong mùi hương trầm ấm của ký ức và niềm tin, dân tộc Việt Nam lại thêm một lần soi chiếu hành trình đã qua để vững bước hướng tới tương lai.
Khi những cánh thư xuân vừa kịp đến tay người lính biên thùy, cũng là lúc lực lượng vũ trang (LLVT) xã biên giới Ia Rvê, tỉnh Đắk Lắk bước vào đợt cao điểm thực hiện nhiệm vụ với tinh thần sẵn sàng chiến đấu cao nhất cho bình yên biên cương.
Trong căn nhà nhỏ ấm mùi hương trầm giữa những ngày đầu Xuân gợi hương vị Tết và sự sum vầy, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Kim Oanh – người đã hiến dâng hai người con trai cho Tổ quốc – lặng lẽ ngồi bên con cháu, mỉm cười hiền hậu. Mùa Xuân của mẹ không chỉ là mùa của đất trời đổi mới, mà còn là mùa của ký ức lắng sâu theo năm tháng, của yêu thương, của sự tri ân sâu nặng mà Đảng, Nhà nước và nhân dân dành cho những hy sinh lặng thầm suốt một đời người.
Bước chân xuất hành đầu năm không chỉ mở lối tài lộc mà còn mở ra một khoảng lặng hiếm hoi để con người đối thoại với chính mình.
Những sản phẩm của làng nghề trầm hương hiện nay không chỉ có giá trị kinh tế, mà còn mang giá trị tâm linh đặc biệt trong các dịp lễ tết và các nghi lễ truyền thống.
Đi chùa đầu năm từ lâu đã trở thành một nét đẹp văn hóa của người Việt. Đi chùa không chỉ để cầu bình an, sức khỏe, tài lộc mà đó còn là dịp để mỗi người tìm lại sự an yên trong tâm hồn. Tiếng chuông ngân, mùi hương trầm thoảng nhẹ và những cái chắp tay thành kính, tạo nên một không gian vừa thiêng liêng, vừa ấm áp.
Có một mùi hương lặng lẽ nhưng bền bỉ theo tôi suốt cả cuộc đời. Đó không phải hương nước hoa đắt tiền, cũng chẳng phải hương trầm sang trọng, hay hương thơm của các loài hoa đua nhau khoe sắc mỗi độ xuân về..., mà là mùi thơm của vải mới trên bộ quần áo Tết được bố mẹ may cho từ khi còn tấm bé. Mùi hương ấy chính là hương vị giao thừa nồng nàn, ấm áp và thấm đẫm tình yêu thương mà chẳng bao giờ tôi quên.
Chiều 16-2-2026, tức 29 Tết Xuân Bính Ngọ, trong khi nhiều gia đình ở Hà Nội đang tất bật chuẩn bị mâm cơm tất niên, tại Khoa Thận, tiết niệu và lọc máu chạy thận nhân tạo, Bệnh viện Giao thông vận tải, nhịp sống diễn ra theo một quỹ đạo khác.
Khi mùa Xuân đến, làng cổ Đường Lâm bước vào một nhịp điệu rất riêng. Những bức tường đá ong nghiêng mình trong ánh nắng non, mùi khói bếp lẫn hương trầm len nhẹ qua từng mái nhà thâm nâu.
Sáng cuối năm, chợ quê giữ lại nhịp Tết quen thuộc, người mua kẻ bán, câu hỏi thăm, mùi hương trầm, những ký ức giản dị giữa đời sống đang đổi thay.
Đất trời vào Chạp, trong khoảnh khắc giật mình bởi cơn gió mùa se sắt, lòng lâng lâng, nao nao, nhớ Tết lạ lùng. Ồ, phố đã bán đào đầu vụ, mai vàng cũng sắp bung bông. Tết đã về bên thềm nhà. Mưa xuân giăng bụi nhẹ, muôn sắc cỏ cây hoa lá hân hoan, rạng rỡ cười…
Đối với những người con xa xứ, Tết không chỉ đơn thuần là một ngày lễ, đánh dấu sự chuyển giao của đất trời, mà còn là nhịp đập của ký ức, của quê hương, của gia đình. Đó là sợi dây vô hình nối họ với mảnh đất hình chữ S, nơi có tổ tiên, ông bà, có tiếng pháo năm nào và mùi hương trầm phảng phất.
Ở NSND Lê Tiến Thọ, câu chuyện Tết không vội vã, mà chậm rãi, lặng lẽ như một dòng chảy ký ức – càng đi xa càng thấy đầy, càng nhớ càng thấm sâu, tha thiết.
Không cần hỏi đường, chỉ cần đi theo mùi hương trầm. Những ngày áp Tết, cả Quỳ Châu (Nghệ An) như thức dậy trong làn khói thơm dịu mùi hương đã nuôi sống làng nghề, giữ ký ức Tết và theo người đi khắp Bắc - Nam.
Những ngày giáp Tết, giữa nhịp sống hối hả của đô thị, cảm giác nôn nao, háo hức lại trỗi dậy trong nhiều người một cách rất tự nhiên. Đó là khát khao được trở về, về quê nhà, về với mâm cơm có những người thân yêu, về với mùi khói bếp, hương trầm, bên tiếng cười rộn rã - những hình ảnh đã in sâu trong ký ức. Tết, tự bao giờ, vẫn là sự trở về thiêng liêng trong tâm thức mỗi người.
Dự án Odeuropa mở ra cách tiếp cận mới với lịch sử: dùng trí tuệ nhân tạo để phục dựng những mùi hương từng bao trùm châu Âu từ thế kỷ 16 đến đầu thế kỷ 20.
Chiều cuối chạp
Thủy Xuân không chỉ nổi tiếng là làng nghề 700 tuổi, sản xuất ra các loại hương thơm nổi tiếng mà còn là địa chỉ du lịch hút khách bậc nhất cố đô Huế.
Ngày cận Tết, con đường dẫn vào làng nghề xoi trầm hương xã Vạn Thắng (tỉnh Khánh Hòa) như chậm lại trong mùi hương dịu nhẹ quen thuộc. Từ sáng sớm, tiếng cưa gỗ, tiếng đục xoi vang đều trong các xưởng nhỏ xen lẫn nhịp sinh hoạt rộn ràng của một miền quê đang vào Xuân. Người làm nghề bảo rằng, khi hương trầm lan tỏa khắp làng cũng là lúc Tết đã rất gần.
Và mùa xuân này, khi hướng về quê hương, cảm xúc của người Hà Tĩnh xa quê không chỉ là nỗi nhớ, mà còn là niềm tự hào. Bởi Hà Tĩnh hôm nay đã khác...
Trong dòng chảy gấp gáp của đời sống hiện đại, quan niệm đón tết, cách gìn giữ phong tục, nếp sinh hoạt ngày xuân của người Việt cũng dần đổi khác. Song, dù hiện lên với diện mạo mới, tết truyền thống của người Việt vẫn luôn giữ một vai trò quan trọng trong đời sống văn hóa, tinh thần của người dân. Chính trong sự dịch chuyển âm thầm ấy, tết truyền thống tiếp tục khẳng định giá trị và sức sống bền bỉ của mình, trong đời sống văn hóa, tinh thần của người Việt.
Cuối năm, nhiều gia đình tại TP Hồ Chí Minh tìm về nghĩa trang để tảo mộ, dọn dẹp và thắp nén nhang tưởng nhớ tổ tiên. Giữa tiết trời xuân, nghi thức ấy trở thành sợi dây kết nối các thế hệ và gìn giữ nét đẹp truyền thống lâu đời.
Mỗi năm, hàng trăm nghìn người Việt xa xứ chọn quê mẹ vào dịp Tết Nguyên đán, nhưng hành trình về quê ăn Tết của kiều bào không phải lúc nào cũng thuận lợi. ...
Giữa tiết xuân ấm áp, khi hương trầm bảng lảng nơi làng quê xứ Thanh, người dân xã Xuân Lập lại bồi hồi nhớ về tục nung bánh chưng - nét văn hóa đặc sắc trong tết xưa của người dân làng Trung Lập. Không chỉ là món ăn truyền thống ngày tết, bánh chưng nung còn là 'đặc sản tiến vua' được tiếp nối qua bao thế hệ.
Mỗi độ xuân về, khi gió bấc lùi xa, mưa phùn chạm nhẹ lên mái ngói thâm nâu và hương trầm lan trong từng ngõ nhỏ, Hà Nội lại khoác lên mình một sắc thái riêng vừa cổ kính, vừa rạng rỡ, vừa trầm lắng, lại vừa náo nức. Mùa xuân ở Hà Nội không chỉ là thời khắc chuyển mùa của đất trời, mà còn là cuộc chuyển mình trong lòng người, là nhịp điệu của truyền thống hòa cùng hơi thở đổi mới.
Những ngày cuối tháng Chạp, mùi hương trầm phảng phất trong mỗi nếp nhà, cũng là lúc nhịp sống như chậm lại để nhường chỗ cho một công việc quen thuộc mà thiêng liêng: dọn dẹp, trang trí nhà cửa đón năm mới. Từ thành thị đến nông thôn, từ miền xuôi đến miền ngược, tục lệ ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống văn hóa của người Việt – một nghi thức lặng lẽ nhưng giàu ý nghĩa, kết nối quá khứ với hiện tại, gắn bó các thế hệ trong mái ấm gia đình.
Mỗi độ Tết đến, Xuân về, Khu Di tích Quốc gia đặc biệt Kim Liên (Nghệ An) lại trở thành điểm hẹn thiêng liêng của người dân cả nước.
Những ngày giáp Tết, hương trầm từ làng nghề Quỳ Châu (Nghệ An) lan tỏa khắp núi rừng, báo hiệu một mùa xuân ấm áp đang về với miền Tây xứ Nghệ.
Trong thời đại toàn cầu hóa, giới trẻ Việt Nam có điều kiện tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác nhau. Điều đó khiến không ít người lo ngại rằng Tết cổ truyền sẽ dần mờ nhạt trong đời sống của thế hệ trẻ. Nhưng thực tế cho thấy, với nhiều người trẻ hiện đại, họ vẫn đang ý thức rất rõ giá trị của Tết và chủ động gìn giữ những nét đẹp truyền thống.
Những ngày giáp Tết Nguyên đán Bính Ngọ, dọc các tuyến đường, trong sân, trước hiên mỗi nhà ở xã Quỳ Châu (Nghệ An), từng bó hương trầm được xếp ngay ngắn, phơi mình dưới nắng xuân, tỏa hương thơm dịu đặc trưng của vùng cao xứ Nghệ.
Chỉ cần đặt chân tới xã Phúc Trạch, tỉnh Hà Tĩnh, đã cảm nhận rõ mùi hương trầm phảng phất trong gió. Từ đầu làng, những khoảng sân phơi hương đỏ rực nối dài theo lối ngõ, sắc màu nổi bật dưới cái nắng hanh hao những ngày cuối năm.
Thực hiện Chương trình 'Mỗi xã một sản phẩm' (OCOP), thời gian qua, xã Trường Phú tiếp tục tập trung xây dựng, nâng cao chất lượng các sản phẩm đặc trưng, góp phần phát triển kinh tế nông thôn theo hướng bền vững.
Làng hương trầm thôn Quyết Thắng đã hơn 300 năm tuổi. Những ngày giáp Tết Bính Ngọ 2026, mùi hương trầm thơm ngát lan tỏa khắp các ngõ xóm, các nghệ nhân tất bật chuẩn bị hàng cho vụ Tết.
Về xã vùng cao Quỳ Châu (Nghệ An) những ngày giáp Tết, khắp đường làng, ngõ xóm đều phảng phất mùi thơm đặc trưng của hương trầm. Trong cái lạnh se sắt của miền sơn cước, không khí sản xuất tất bật, hối hả chuẩn bị hàng Tết đang len lỏi vào từng nếp nhà, từng sân phơi hương rực nắng.
Tết khởi đầu bằng những thanh âm quen thuộc, bằng sắc màu rực rỡ, bằng mùi hương trầm ấm… rồi đọng lại rất lâu nơi đầu lưỡi bằng một vị ngon khó gọi tên. Vị ngon ấy là tinh hoa của Tết Việt, được chắt chiu, hòa quyện và lưu truyền qua suốt chiều dài lịch sử nghìn năm văn hiến, từ thuở con Rồng cháu Tiên trên dải đất hình chữ S này.
Làng hương Quảng Phú Cầu rực đỏ sắc chân hương phơi kín ngõ xóm, hương trầm lan tỏa báo hiệu mùa Xuân cận kề, không khí Tết đang hiện hữu khắp làng quê.
Những ngày giáp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, khi làng quê Nghệ An rộn ràng chuẩn bị đón Xuân mới, ở nhiều dòng họ, một 'mùa Tết' rất riêng đang lặng lẽ diễn ra: Tết khuyến học. Bên ban thờ tổ tiên, cùng hương trầm, bánh chưng là những phong bao đỏ, những nét chữ khai bút đầu Xuân - nơi tri thức được trân trọng như một giá trị thiêng liêng, tiếp nối truyền thống hiếu học của xứ Nghệ.
Những ngày cuối năm, làng trầm hương ở Hà Tĩnh lại hối hả, nhộn nhịp, tất bật để sản xuất phục vụ thị trường dịp Tết Nguyên đán.