Làng văn hóa Mari Mari (bang Sabah, Malaysia) với các bộ tộc mang nhiều nét văn hóa bí ẩn, thu hút tôi cùng hàng trăm du khách quốc tế tìm đến khám phá, trải nghiệm.
Chiều 30 tết… Má lướt tiktok một vòng xem người ta livestream chợ tết. Năm nào cũng vậy, cứ đến những phiên chợ cuối năm là má lên mạng coi người ta livestream để xem tình hình buôn bán của bà con mình thế nào. Sau khi coi mấy anh chị ngoài chợ hoa xuân livestream, má bần thần một lúc rồi đứng phắt dậy, bỏ điện thoại vào giỏ, lấy áo khoác choàng vào:
Ngôi nhà lá nhỏ và khu vườn 'triệu view' đẹp như cổ tích của cô gái Cần Thơ đang thu hút đông đảo du khách, nhất là giới trẻ, đến tham quan, chụp ảnh.
Thuở chưa có bếp gas, bếp điện, nhà ai cũng xài củi nên hầu như nhà nào cũng có vài cái cự củi quanh nhà hoặc chái bếp. Cự củi càng nhiều, chủ nhà càng yên tâm vì mùa mưa vẫn có củi để nấu cơm, nước hàng ngày.
Mới giữa tháng 11 Âm lịch, ba tôi đã đi hết khu vườn ngắm nghía và đẵn một số cây tràm, cây sanh chẻ làm củi, phơi khô để dành đun nấu trong dịp tết. Mặc dù có bếp điện, bếp ga nhưng nhà tôi vẫn đun nấu bằng bếp củi.
Thương gửi mẹ,
Trời thương, có năm được mùa lúa, tốt mùa rau, mâm cúng tất niên trong nhà tươm tất hơn; mấy nhà trồng hoa vạn thọ, hoa cúc, thược dược, lay ơn...
Tết về. Đây là khoảng thời gian tôi mong chờ nhất trong năm, không phải vì những phong bao lì xì đỏ tươi, cũng chẳng phải vì những bộ quần áo đẹp từ cha mẹ mà chính vì món chuối ngào đường ngon, ngọt đến mát lòng của nội tôi – người đã tạo lập trong tiềm thức tôi những phong vị ngọt ngào ngày tết.
Với những người xa quê, Tết là dịp để trở về, cho những ngày đoàn viên sau bao ngày bươn trải, lo toan cuộc sống. Hành trình trở về đó không chỉ là về với cội nguồn, về với xóm làng mà còn để được nương náu, tìm lại hình bóng mình trong hình bóng của quê hương.
Tết sắp đến, ký ức xưa cũ lại vô tình chạm vào trái tim của nhiều người. Có phải khi con người ta có tuổi thường hay nghĩ về quá khứ, càng lớn lên thì niềm vui háo hức mong đợi Tết về càng nhỏ lại, hay vì khi ta lớn lên, biết lo toan, suy nghĩ thì những lo toan, suy nghĩ đó chiếm dần sự vô ưu, hồn nhiên của con trẻ?
Những ngày cuối đông đầu xuân nơi mảnh đất Tây Bắc, những đợt gió mùa nối đuôi nhau bao phủ khắp không gian cũng là lúc lòng người những ngày cuối năm như muốn sống lại cái cảm xúc vui vầy bên bố mẹ một thuở hàn vi đầy thiếu thốn. Mùa đông cùng những cái tết đủ đầy cả bố và mẹ là những ký ức không thể thiếu trong trái tim tôi.
Mứt quất (mứt cam quật) thể hiện sự kỳ công của ẩm thực truyền thống Huế, gửi gắm nhiều tâm huyết của người dân Cố đô mỗi dịp Tết Nguyên đán.
Những ngày giáp Tết Nguyên đán 2024, các điểm du lịch tại Cần Thơ càng rộn ràng với không gian Tết xưa được du khách yêu thích.
Tự nhiên ngồi ước: Trời lạnh vầy mà có nồi cá khoai kho khô thì ngon biết bao nhiêu! Mà phải là cá khoai tươi đem ngoài biển về mới được. Vậy là, nhớ những ngày giáp Tết ở quê, cả nhà quây quần ăn cơm nóng với cá khoai kho bên bếp lửa.
Trong lúc chộn rộn đón tết, tôi nổi hứng rủ chị: 'Hay mình làm món mứt me đi chị? Để…'. Tôi chưa dứt lời thì chị đã gạt ngang:
Ngày cuối năm, cầm hồ sơ bệnh án của mẹ, tôi bực dọc nói: 'Tết năm nay, bánh mứt, món cúng tất niên con đặt mua, sẵn từ giờ dẹp luôn cái bếp củi cho khỏe mẹ nhe'.
Trong trí nhớ của tôi, ngôi nhà ngày xưa của gia đình hiện lên một cách rõ ràng từng đường nét. Một ngôi nhà gỗ nằm bên đường, chênh vênh nơi sườn đồi, trong đám rẫy rộng cả héc ta. Tôi vẫn gọi nó là 'ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên'.
Bữa tôi về nhà cô bạn đồng nghiệp thân thiết ở Long An, thấy trước nhà bày la liệt những tấm mẹt được che cẩn thận bằng vải màn. Hỏi ra mới biết, mẹ bạn đang phơi chuối, phải che kín để tránh ruồi hay côn trùng làm hư.
Lý Hữu Lương là tác giả có giọng thơ cá tính và hiện đại. Đọc thơ anh thú vị, vì chữ nghĩa giản dị mà vẫn đủ sức đem lại cho người đọc một không gian khác biệt. Ở đó, văn hóa, tập tục của cộng đồng người Dao hiện rõ qua các trang viết.
Tháng Chạp, cái lạnh kéo về miền cao nguyên. Từng cơn gió thổi vù qua da thịt. Mẹ ngồi hết nhìn bụi cây dong rồi lại dòm qua từng thúng gạo nếp, bảo năm nay chẳng biết người ta có còn mua bánh, mua rượu nhiều không.
Hai chàng trai xứ Quảng, Đào Duy Tài và Nguyễn Trọng Hiếu (32 tuổi, xã Đại Hưng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) đến chái bếp từng nhà, đi chợ nấu ăn rồi ăn chung bữa cơm với người lạ, xem họ như người thân mình để dịu xoa bớt nỗi cô đơn.
Văn hóa và Phát triển trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc hai bài thơ mới sáng tác của tác giả Đức Sơn - Hội viên Hội Nhà Văn Thừa Thiên Huế.
Chái bếp của bà nội trong ký ức tuổi thơ tôi là không gian đầy huyền thoại. Chỉ vỏn vẹn không quá 4 mét dài nằm cặp bên hông gian nhà, nhưng chái bếp là nơi tưng bừng, nhộn nhịp, ấm áp nhất trong hoài niệm tuổi thơ tôi.
Khi cuốn lịch trên tường mỏng dần đi theo nhịp chuyển vần vĩnh cửu của thời gian, những cơn mưa Đông như bức màn khói sương huyền ảo, ta chợt nhận ra rằng thêm một năm nữa đã lại đi qua. Khoảnh khắc bâng khuâng ấy, chân bước vội giữa phố phường tấp nập mà lòng tự nhiên chùng xuống nhớ đến cha mẹ ở quê, giờ này chắc đang lúi húi dọn vườn.
Mẹ lom khom vào gốc những bụi chuối vì ngọn gió chướng mấy ngày qua lay giật từng cơn, rồi tươi cười nói với tôi: 'Mấy bụi chuối trái căng già, lá xanh um để năm nay mẹ gói bánh tét'.
Bài thơ của Đức Sơn 'Tình ca bên suối PârLe' mô tả một hành trình của tình yêu với vẻ đẹp của suối PârLe, nằm ẩn mình tại xã Hồng Hạ - huyện A Lưới. Suối PârLe không chỉ là bối cảnh lãng mạn cho mối tình, mà còn là nguồn cảm hứng dồi dào cho bản nhạc tình cảm ấm áp mà anh viết.
Trong quán quen, sáng nay nghe giọng Lệ Quyên đầy tha thiết: 'Làm sao về được mùa đông…', tự nhiên thấy lòng mình bồi hồi với biết bao hoài niệm xưa cũ ùa về cùng cơn gió se lạnh.
Ngày mùa đông thảnh thơi ngồi bên bếp lửa hồng, thong dong ngắm nhìn mưa bay và gió lạnh chầm chậm dừng chân bên thềm nhà. Chỉ có sự an yên tràn trong chái bếp nhỏ. Bữa cơm thanh lành giữa chiều bình dị đầy tiếng chim lích chích trong khu vườn xanh bóng lá. Những bức tranh yên ấm ấy, luôn trở đi trở lại trong tập thơ, tản văn 'Tiếng mưa' (NXB Dân Trí, 2023) của Lê Bích Nguyệt như nỗi khát khao về một nhịp sống đầy tự tại bên cây cỏ, hoa lá, để năm tháng cứ thế bình lặng đi qua hết dâu bể cuộc đời.