Dưới thời Tam quốc, một số nhân vật giỏi nhẫn nhịn, che giấu tàu năng và chờ thời cơ để vươn mình, trỗi dậy. Nhờ vậy, những người này về sau đạt được thành công lớn trong sự nghiệp.
Thời Tam Quốc phân tranh đã chứng kiến sự xuất hiện của các anh hùng cái thế, những vị quân sư lỗi lạc và những mưu kế làm thay đổi cả bánh xe lịch sử.
Thời Tam Quốc phân tranh, đã chứng kiến sự xuất hiện của các anh hùng cái thế, những vị quân sư lỗi lạc và những mưu kế làm thay đổi cả bánh xe lịch sử.
Khổng Tử viết: 'Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu', nghĩa là việc nhỏ không nhẫn được sẽ làm loạn mưu lớn. Đạo gia cũng có thuyết rằng: 'Nhẫn nhịn là pháp bảo rời xa tai họa'.
Để chia phe 'thiện' – 'ác' trong Tam quốc diễn nghĩa, La Quán Trung đã buộc một số nhân vật phải chịu tiếng oan. Những đánh giá sai lệch về họ nên được làm sáng tỏ.
Theo một số nhà nghiên cứu, Tào Tháo đã tha chết cho 2 người là Lưu Bị và Tư Mã Ý. Chính điều này đã khiến Tào Tháo không thể thống nhất thiên hạ và ôm nỗi tiếc nuối này đến tận lúc chết.
Vào thời cổ đại, việc đặt tên hiệu đã trở nên phổ biến tại Trung Hoa. Không chỉ được coi như biệt danh của một người, tên hiệu còn mang nhiều hàm nghĩa hết sức sâu sắc.
Trong giai đoạn cuối thời Tam quốc, Đặng Ngải là một danh tướng của nhà Tào Ngụy. Mặc dù không mấy nổi tiếng nhưng ông chính là người đã sát hại hậu nhân của Gia Cát Lượng, Triệu Vân và Trương Phi.
Tư Mã Ý được đánh giá là người rất thông minh, khôn khéo và giỏi mưu lược. Sinh thời, ông có 2 câu nói được nhiều người học hỏi, xem là 'kim chỉ nam' giúp sự nghiệp thăng hoa, công thành danh toại.
Thời kỳ Tam Quốc binh đao loạn lạc kéo dài, vì thế trong quân đội hầu như ai cũng bụi bặm và ngoại hình dữ tợn. Tuy nhiên, trong số đó vẫn nổi bật lên những trang hào kiệt này sở hữu ngoại hình anh tuấn.
Dưới trướng của Tào Tháo có nhiều văn nhân, võ tướng xuất chúng. Trong số này, Trương Cáp được Tào Tháo khen ngợi, đánh giá cao. Võ tướng này khiến Tư Mã Ý lo sợ nên lập mưu đẩy ông vào chỗ chết.
Tôn Hạo là cháu nội Tôn Quyền và là hoàng đế cuối cùng của nhà Đông Ngô thời Tam quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông hoàng này đã tự trói, đầu hàng hậu duệ Tư Mã Ý và khiến nhà Đông Ngô diệt vong.
Tào Tháo trong thời Tam quốc là một người có bản tính đa nghi và đã nhận ra dã tâm của Tư Mã Ý từ lâu.
Có ý kiến cho rằng đệ tử chân truyền của Gia Cát Lượng, Khương Duy là người trực tiếp đưa Thục Hán đến ngày diệt vong. Nhưng xét một cách công bằng, Khương Duy là người đáng thương hơn đáng trách.
Tào Tháo đi chân đất trên đường và hỏi Tư Mã Ý: 'Ngươi nói vì sao bàn chân ngươi trắng hơn tay và mặt?'. Tư Mã Ý trả lời rằng ông không biết, và Tào Tháo nói tiếp: 'Bởi vì bàn chân luôn được che đậy!'.
Là người giỏi nhìn người, Tào Tháo 'nhìn thấu' dã tâm của Tư Mã Ý nên không giao cho người này chức vụ quan trọng nào. Thậm chí, Tào Tháo từng hỏi một câu khiến Tư Mã Ý sợ hãi.
Là một lão tướng dày dạn kinh nghiệm, nắm rõ chiến trường, nhưng Trương Cáp lại trúng mai phục và bỏ mạng khiến người đời không khỏi tiếc nuối.
Tư Mã Ý dành cả cuộc đời để mưu tính, ngay cả về cái chết, ông cũng đã sắp xếp ổn thỏa chuyện hậu sự của bản thân.
Thục Hán diệt vong, Lưu Thiện giả ngốc vẫn có thể sống an nhàn. Nhưng không ngờ, sau khi qua đời, ông lại bị hậu duệ của Tư Mã Ý làm điều này.
Nhiều người cứ ngỡ Gia Cát Lượng là đối thủ mạnh nhất và cũng là người khiến Tư Mã Ý sợ nhất khi đối diện. Thế nhưng, Tư Mã Ý giấu tài vì kiêng sợ một nhân vật lớn khác.
Nhiều người cứ ngỡ Gia Cát Lượng là đối thủ mạnh nhất và cũng là người khiến Tư Mã Ý sợ nhất khi đối diện. Thế nhưng, Tư Mã Ý giấu tài vì kiêng sợ một nhân vật lớn khác.
Là đối thủ mạnh nhất của Gia Cát Lượng, Tư Mã Ý gây chú ý khi từng trọng dụng một người ít tên tuổi sau này giúp ông tiêu diệt Thục Hán.
Dù Tào Tháo có tới 25 con trai nhưng không thể giữ vững cơ nghiệp. Theo đó, Tư Mã Ý và gia tộc từng bước đoạt quyền, lật đổ nhà Ngụy và lập nên nhà Tấn.
Sau khi đánh bại nhà Thục Hán, Tư Mã Chiêu tha chết cho Lưu Thiện. Tuy nhiên, Tư Mã Chiêu lại hạ lệnh giết con trai của Lưu Thiện.