'Em đi giữa biển vàng/ Nghe mênh mang trên đồng lúa hát...' Tôi nghe lại những câu từ ấy trong một thoáng tình cờ trên chuyến xe xuôi phố. Khúc ca giản dị một thuở say sưa tôi, nhưng bây giờ nó đã như một chuyến đò để ngược bến sông nay đưa tôi trở về miền xưa cũ, về với một thuở mênh mang của cánh đồng đang nao nức trong mùa gặt.
Về quê. Đường ruộng kẻ dọc, kẻ ngang như bàn cờ, cỏ ba lá ken dày, lên bông mảnh mai gầy guộc. Đường đê lồng lộng mà mỗi khi chạy chơi hoặc ngồi yên nhìn dòng sông mùa cạn, bao nhiêu tưởng tượng ùa về. Bên kia sông, chỉ cách một chuyến đò, mà xa tít tắp.
Tình thân, tình cảm gia đình mãi là nguồn cảm hứng bất tận của thơ ca.
'Chín mươi chín bài thơ' là tập thơ thứ 7 của nhà thơ Bùi Lâm Bằng. Các bài thơ không có tiêu đề như cách truyền thống 'vốn phải vậy' mà được đánh số thứ tự, lần lượt từ 1 đến 99.
Sáng 21/4, trường Tiểu học chất lượng cao Tràng An (Hoàn Kiếm, Hà Nội) tổ chức Ngày hội Sách và STEM cho gần 1000 học sinh nhà trường.
Những bức ảnh độc đáo sau đây sẽ giúp chúng ta hình dung được phần nào thế giới tuổi thơ của trẻ em Việt Nam vào khoảng 100 năm trước.
'Đã có lúc tôi phát khiếp, sợ hãi những câu chuyện tâm linh. Hồi bé, nhà tôi lúc ấy ở dưới quê, có lần tôi còn không dám ra ngoài để đi vệ sinh, tôi vẫn nhớ mình bước ra đến cửa mà lòng thì sợ hãi sẽ có 'con ma' nào đó sẽ bắt mình đi'. Câu chuyện đó không chỉ là một phần ký ức của Văn Công Duy mà giờ đây nó còn là một trong những phần tác phẩm được thể hiện bởi dự án mang tên 'Ma Quỷ Dân Gian Ký' của chàng họa sĩ trẻ tài năng.
Cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 đã được đưa vào chương trình giáo dục phổ thông mới kĩ lưỡng, chi tiết hơn chương trình cũ.
Hình ảnh người mẹ tảo tần, lam lũ, lưng còng đã trở nên quen thuộc với người đọc để từ đó nhận ra sự hy sinh thầm lặng của mẹ cho con.
ĐBP - Thời tiết đến là lạ, mới hôm qua trời còn xám xịt, mưa rây rắc, lạnh buốt thấu xương, ấy vậy mà sáng nay nắng đã tràn về khắp ngõ. Tôi xa quê lâu lắm mới có dịp về lại quê nhà, đúng lúc nắng đông hưng hửng, không dưng lòng mình bỗng thấy như rộn đầy những tia nắng ấm. Có lẽ từ lâu lắm rồi, tôi chưa trở lại khoảnh khắc này - khoảnh khắc mà bản thân thong dong, tự tại với nắng đông. Tôi nhìn từng dải nắng lấp lánh, hiền ngoan đổ dài từ tàu cau trước ngõ rồi loang xuống vuông sân lát gạch đỏ au. Hiên nhà nắng cũng rắc đầy ấm áp. Thời tiết có lạnh nhưng vẫn không lạnh như mấy hôm trước. Tự nhiên tôi thấy yêu mùa đông đến da diết. Tất cả trước mắt tôi vạn vật đều lung linh, ngọt ngào. Chú mèo tam thể lim dim đôi mắt, tận hưởng một giấc ngủ có nắng ấm, chẳng biết chú ta đang mơ màng điều gì mà mấy cọng râu thi thoảng lại rung lên đáng yêu vô cùng.
Tình mẹ bình dị mà thiêng liêng vô cùng đã khơi nguồn cảm hứng để nhà thơ Đinh Nam Khương sáng tác bài thơ 'Về thăm mẹ'.
ĐBP - Những ngày tháng Mười, con đường làng quê tôi trải đầy rơm vàng vấn vít hương lúa mới. Rơm theo chân người và có mặt trong mọi công việc thường nhật. Rơm thơm thảo, bền bỉ như người dân quê chân chất, thật thà.
Với mong muốn 'bảo lưu' những câu chuyện thần kì truyền miệng của cha ông, một họa sĩ trẻ vẽ minh họa tại TP. HCM đã cho ra đời dự án cá nhân về các loài ma quỷ trong văn hóa dân gian Việt Nam.
Người bán hoa ven đường bật mí, những ngày cận kề 20/10, họ có thể bán hết hàng chục triệu đồng tiền hoa tươi mỗi ngày.
Chỉ trong thời gian ngắn, trên chiều dài khoảng 1,5km, hàng trăm mét vuông đất ở, đất vườn của người dân sinh sống tại khu vực cửa Lạch Hới, xã Hoằng Phụ, huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa) đã bị sóng biển 'nuốt chửng'. Hiện tượng biển xâm thực mạnh tại đây đang gây ra nhiều lo lắng khi ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống và sinh hoạt của người dân. Trong khi đó, chính quyền các cấp và các cơ quan chức năng địa phương vẫn chưa tìm được phương án tối ưu để khắc phục.
ĐBP - Mùa Thu, cha tôi thường dẫn tôi lên đồi, khi ấy cỏ không còn cao và dày nữa. Cha tôi bảo: Đó là bầu trời của con, con muốn ước mơ gì hãy tự tạc ước mơ của mình vào những đám mây. Tôi nằm trên cỏ ngắm bầu trời xanh và cao như một sân khấu lớn.
Mùa thu, cha tôi thường dẫn tôi lên đồi, khi ấy cỏ không còn cao và dày nữa. Cha tôi bảo: Đó là bầu trời của con, con muốn ước mơ gì hãy tự tạc ước mơ của mình vào những đám mây. Tôi nằm trên cỏ ngắm bầu trời xanh và cao như một sân khấu lớn.
Tết năm nay, bà Cầm sẽ bước sang tuổi chín mươi. Tuổi ấy được tính bằng tuổi hạc. Những người cùng thời với bà đã lần lượt cưỡi hạc về trời. Mỗi buổi chiều quê khi hoàng hôn ngang qua cửa sổ, bà thường lẩm bẩm câu gì mà người khác không nghe thấy nhưng chính bà thì lại nghe rất rõ: 'Sao chim hạc chưa đến đón tôi về, tôi muốn ngồi trên đám mây ngũ sắc, tôi muốn đi trên cầu vồng bảy màu, tôi sống đã lâu, sao tôi chưa chết, tôi còn khổ đến bao giờ?'. 'Khổ tận đến ngày cam lai'.
ĐBP - Dịch Covid 19 hoành hành, mấy tháng rồi tôi không được về quê. Mở thùng hàng tiếp tế bố mẹ gửi, một thứ hương thơm cổ tích len lỏi vào lòng. Chợt nhận ra mùa ổi đã về. Đúng rồi, đúng những trái ổi của bà ngoại đây rồi. Quả ổi thóc chỉ to bằng ngón chân cái người lớn, da nhẵn bóng, vàng ruộm như nắng. Cắn một miếng, vị mềm ngọt vừa chạm vào đầu lưỡi đã đánh thức cả miền ký ức mênh mang. Hương ổi ấm áp, chân phương như lời ru của bà, khiến tâm hồn mình như bé lại, thèm được bao bọc, vỗ về. Mùi ổi chín không nồng nàn như thị nhưng lại thơm rất lâu và bay rất xa.
Chỉ sau vài cơn mưa, những búp măng tre, lồ ô… đua nhau mọc lên, mập mạp nhọn hoắt. Nhớ thời còn nhỏ, khi đi chăn bò, chúng tôi thường tỏa đi chơi, khi đánh trận giả, tìm củi, lúc hái rau, bẻ măng… Và rồi nếu may mắn, chúng tôi tìm được nấm mối.
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, PNVN giới thiệu một số hình ảnh về trẻ em các vùng miền ở Việt Nam cách đây hơn 100 năm được chụp bởi nhiếp ảnh gia người Pháp Pierre Marie Alexis Dieulefils. Ảnh được in trong cuốn 'Đông Dương xinh đẹp và kỳ vĩ', NXB Dân Trí và Công ty Cổ phần Văn hóa Đông A hợp tác phát hành năm 2020.
Kế thừa và phát huy truyền thống yêu nước và hiếu học của cha ông từ đầu thế kỷ XX, người Kẻ Trổ trong nhiều lĩnh vực ở cả trong và ngoài nước đã vượt qua nhiều khó khăn thử thách, trở thành những nhân sỹ trí thức lớn.