Nắng Sau Mùa Cũ

Có ai đó từng nói, khoảng trời của một người mẹ đơn thân giống như chiếc bập bênh bị khuyết mất một bên. Để giữ cho nó cân bằng, người phụ nữ ấy phải tự nhân đôi chính mình - vừa làm chiếc gối mềm mại vỗ về, vừa làm bờ vai vững chãi chắn bão giông.

Những ngày thu Hà Nội về nghiêng nghiêng qua khung cửa sổ văn phòng, tôi ngồi nhìn tập hồ sơ ngay ngắn trên bàn làm việc, bất giác giật mình nhận ra thời gian trôi nhanh đến thế. Mới đó mà đã 5 năm trôi qua kể từ ngày cuộc đời tôi rẽ sang một lối khác.

Năm 2021, phố xá lặng thinh dưới những ngày giãn cách vì dịch Covid-19, góc nhỏ của ba mẹ con tôi cũng trải qua một đợt "giãn cách" của riêng mình. Trong căn phòng chật chội và không khí oi nồng của ngày hè, tôi ký vào tờ giấy ly hôn. Đó là khoảng thời gian lòng tôi như bị vắt kiệt. Tay ôm con trai nhỏ còn thơm mùi sữa, mắt lại lo đau đớn nhìn đứa con lớn lơ ngơ ôm chiếc máy tính chuẩn bị vào lớp một giữa những buổi học online chập chờn sóng mạng. Đơn độc, hoang mang, và nỗi sợ hãi về tương lai của ba mẹ con nhiều lúc đè nặng lên ngực tưởng chừng không thở nổi.

Nhưng rồi, nhịp sống trong môi trường công sở miệt mài, chỉn chu và đều đặn 8 tiếng mỗi ngày đã trở thành chiếc điểm tựa vô hình giữ tôi lại với thực tại. Sáng đưa con đi, chiều đón con về, những bữa cơm ấm áp dường như đã lấp đầy những khoảng trống từng tưởng như chẳng thể chữa lành. Vừa bước ra khỏi cổng cơ quan, gạt chân chống xe là cuộc đua với thời gian bắt đầu. Vừa làm mẹ, lại vừa phải học cách làm bố - đó là hành trình không hề có giáo trình. Làm mẹ là dịu dàng lắng nghe, là chăm từng bữa ăn giấc ngủ; nhưng làm bố là phải tập rắn rỏi khi con ngã, là dằn lòng lại khi cần nghiêm khắc, là tự tay sửa chiếc xe đạp, thay bóng đèn hỏng, và phải đóng cả vai một "người đàn ông" trong nhà để làm chỗ dựa tinh thần cho hai đứa trẻ đang tuổi lớn. Nhìn hai bàn tay chai sạn đi vì những việc chưa từng làm tới, đôi lúc giọt nước mắt cất giấu sau cánh cửa phòng tắm mới chịu buông rơi.

Cuộc sống của ba mẹ con tôi không dư dả về vật chất, nhưng chưa bao giờ thiếu thốn tình thương. Và may mắn hơn cả, trên hành trình dường như lắm đơn độc này, tôi chưa bao giờ thực sự một mình. Sự nâng đỡ ấm áp của hai bên nội ngoại, những hộp thức ăn bà gửi, những buổi đón cháu hộ ngày mẹ bận họp hành đột xuất… đã trở thành tấm đệm êm ái xoa dịu đi những nhọc nhằn. Tất cả như gánh bớt những khó khăn, vun vén cho mái nhà nhỏ này luôn đủ đầy ấm áp.

Thời gian trôi qua như một cái chớp mắt. Sáng, tôi dắt tay hai đứa ra cửa. Đứa lớn nay đã ra dáng một cậu thiếu niên vừa bước chân vào cổng trường cấp hai, lưng áo rộng hơn, ánh mắt dạn dĩ hơn hẳn. Đứa nhỏ đã lên lớp ba, líu lo suốt cả quãng đường về những ước mơ con trẻ. Nhìn hai cái bóng nhỏ liêu xiêu ngả dài trên mặt đường hửng nắng, như một minh chứng lặng thầm cho những tháng ngày đã kiên cường vượt qua.

Bởi suy cho cùng, câu chuyện này có lẽ chẳng của riêng ai. Đó là chân dung của biết bao người phụ nữ ngoài kia - những người mẹ đơn thân đã và đang ôm trọn cả hai vai trò trên đôi vai mảnh dẻ. Có nỗi đau nào không thể nguôi ngoai, có giông bão nào không phải nhường chỗ cho nắng ấm? Phía sau những giọt mồ hôi và cả những vết sẹo âm thầm trong tim, chặng đường phía trước có lẽ vẫn còn nhiều thử thách, nhưng tôi biết lòng mình đã bình yên. Qua những bão giông của quá khứ, tôi chọn tin vào một tương lai tươi sáng - nơi ấy, những đứa trẻ lớn lên bình an, và người mẹ tìm thấy nụ cười trọn vẹn nhất sau tất cả những hy sinh./.

M.Đ

Nguồn Kiểm Toán: https://baokiemtoan.vn/vi/bai-viet/nang-sau-mua-cu