Cái lạnh của Paris làm cho tôi nhớ Hà Nội. Mùa đông Hà Nội của tôi là những ngày mưa phùn, bầu trời ảm đạm, bụi nước mờ ảo đọng trên tóc, trên áo như những hạt sương long lanh. Cái lạnh cũng theo đó mà ngấm vào da thịt. Nhớ nhất là những khi chiều xuống, cùng lũ bạn sà vào quán nhỏ ven đường, rỉ rả nhâm nhi những thứ quà vặt, những món ăn mà khi ở Paris, tôi chỉ có thể nhớ thương mà không thể tìm thấy.
1. Thèm quá chừng cái bong bóng heo thổi căng phơi khô làm bóng ném!!! Ấy là nói nó. Xưa giờ nó chỉ được… ngó bạn chơi hoặc chơi ké chút nếu có đứa nào thơm thảo!
Gió mùa Đông Bắc ào về lúc mọi người đã ngủ say. Sáng dậy, không khí lạnh đã bao quanh cả ngôi làng. Khoảnh sân nhỏ trước nhà trải đầy lá khô, gió cuốn xào xạc. Chỉ là cái lạnh đầu đông nhưng nó cũng kịp để lại trong lòng tôi những cảm xúc khó tả.
Sáng nay, khi ngang qua trường học, thấy cổng trường treo đầy cờ hoa rực rỡ và bọn trẻ con ríu rít chuẩn bị cho buổi tập văn nghệ, tôi biết ngày 20/11 sắp đến. Đã chẳng còn những tháng ngày ngây ngô cắp sách tới trường mà không gian ấy vẫn khiến tôi rạo rực. Nhớ ngày xưa tôi cũng náo nức giống y như bọn trẻ bây giờ khi được tham gia múa hát những dịp trường tổ chức biểu diễn văn nghệ.
Đối với tôi, thầy cô giáo chính là người truyền cảm hứng. Nhà giáo dục người Mỹ William A. Warrd từng nói: 'Người thầy trung bình chỉ biết nói. Người thầy giỏi chỉ biết giải thích. Người thầy xuất chúng biết minh họa. Người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứng'.
Có lẽ trong chúng ta, ai cũng có một lần muốn trở về tuổi thơ, nhớ lại những kỉ niệm yêu dấu một thời. Bởi những ký ức tuổi thơ ấy giống như một liều thuốc an thần, cho chúng ta thêm động lực để vượt qua những khoảnh khắc khổ đau, những chênh vênh, tuyệt vọng trong cuộc sống. Có lẽ ký ức tuổi thơ chính là điểm tựa, niềm khích lệ để bạn mỗi ngày hướng tới những điều ý nghĩa, tốt đẹp trong cuộc đời và tiếp tục bước về phía trước.
Muốn biết mình phù hợp với nghề nghiệp nào, trước tiên bạn phải hiểu rõ xu hướng tính cách và thế mạnh của chính mình. Bởi, điều đó sẽ giúp bạn dễ dàng tiếp thu kiến thức và hoàn thành công việc tốt hơn.
Ngày đó không có điện thoại di động, bọn trẻ chúng tôi khi xa nhau chỉ có một cách duy nhất để liên lạc là viết thư gửi qua bưu điện.
Trong cuộc sống, có biết bao nhiêu con người đang phải gắng gượng chiến đấu từng ngày, từng giờ, từng phút để giành giật sự sống với tử thần. Ấy vậy nhưng, mà trên các nền tảng mạng xã hội ngày nay, nhiều bạn trẻ lại đang xem nhẹ mạng sống của mình, 'đua nhau' đòi tự tử.
Nếu hôm qua không có chị Na kịp về nhà thì tôi sẽ ân hận chết mất…
Đã có những buổi tối mùa thu của thời thơ ấu, bọn trẻ con chúng tôi ngóng chờ trăng lên như chờ một người bạn.
Thuở bé cứ mỗi khi sắp đến Rằm tháng Tám, tôi cùng lũ bạn lại kéo nhau sang làng Ông Hảo để xem làm đồ chơi trung thu. Dạo ấy bọn trẻ con chẳng khi nào chịu cuốc bộ…
'Gập ghềnh xuống biển lên non Con đường tình nghĩa người còn nhớ chăng' (ca dao)
Tuổi học trò đi qua với biết bao kỷ niệm. Tôi thấy mình thật may mắn khi được là học trò của cô, dù chỉ trong một năm học. Cô không chỉ dạy kiến thức môn toán mà còn là người làm cho tôi bớt đi nỗi sợ hãi với môn học nổi tiếng khô cứng ấy.
Bao giờ cũng vậy, lúc trời đã chuyển mình vào thu thì cây ổi lòng đào nhà tôi mới cho quả ngọt hơn bao giờ hết. Suốt mùa hè, trái chín như nắng vàng óng đầy cành và thơm nức mũi, nhưng những trận mưa rào xối xả đã làm cho vị ổi nhạt và hơi chua.
Tôi chỉ mong những người bạn của tôi, hôm nay, hãy cho con cái mình biết rằng chúng chính là chủ nhân của thế giới hôm nay.
Thế ra, cứ ''ông tri điền' như chú lại sướng nhất nhỉ? Học lúc nào cần học, học cái gì cần học nhất và học ở thời điểm nào thích hợp nhất...
Trước giờ huấn luyện buổi sáng, Hùng nhận được cuộc gọi của Vinh, bạn ở quê, thông báo sáng mai lên đường đi lao động ở nước ngoài, mời Hùng về dự liên hoan chia tay với các bạn học cùng THPT vào tối nay.
Có lẽ chẳng ai khổ như tôi, chồng ngoại tình mà tôi vẫn còn do dự chưa thể ly hôn.
Ngày cuối cùng trước khi rời xa chúng tôi, mẹ gọi cả ba anh em đến bên giường bệnh thều thào, rằng phải nói ra chuyện bấy lâu chôn chặt trong lòng thì khi nhắm mắt mới thanh thản. Cả 3 anh em đều sốc khi biết rằng, tôi không cùng bố với các anh chị của mình.
Sau thảm họa hạt nhân Fukushima năm 2011, Jun Endo không được phép chơi bóng ngoài trời vì lo ngại phóng xạ. Cô chỉ có thể rèn luyện kỹ năng rê bóng của mình trong một không gian chật chội. Và nhờ đó, một ngôi sao mới của bóng đá nữ Nhật Bản ra đời.
Gu người yêu của bạn là thế nào? Đừng nói rằng bạn chả có gu nào nhé! Bởi cả khi bạn phó mặc cho cảm xúc dẫn lối thì nó cũng biểu hiện cái gu của bạn rồi.
'Cái Hạ đâu rồi, đem 'dạ' về đây cho ngoại…!'. Đến giờ, mỗi lần nhớ lại tiếng gọi réo rắt ấy, tôi lại tủm tỉm cười. Đó là khoảng ký ức êm đềm, hạnh phúc mà tôi không thể nào quên được của một thời thơ ấu…
Động thái đầu tiên của Bùi Tiến Dũng đang nhận được sự quan tâm từ người hâm mộ.
Động thái mới nhất của mẹ vợ Bùi Tiến Dũng khiến dân tình tò mò.
Ba cậu bé tinh nghịch nọ đi chơi ở vườn thú. Cả ba quyết định đến xem chuồng voi, nhưng ngay sau đó chúng đã bị bảo vệ sở thú bắt vì gây ra náo loạn.
VĐV Hà Tĩnh Hoàng Thị Mỹ Tâm tiếp tục thi đấu thăng hoa tại SEA Games 32 với 2 tấm HCV. Đằng sau thành công của Tâm luôn có vai trò quan trọng và sự hy sinh thầm lặng của mẹ em - chị Nguyễn Thị Hòe.
Gã lấy tay chỉnh lại đôi kính cận dày cộp. Tôi lạnh lùng đưa mắt nhìn đi chỗ khác, chẳng thèm dòm bộ mặt thảm hại khi bị khước từ của gã.
'Cũng gần nửa năm nay tôi chưa ăn cơm cùng với cha mẹ, bởi cha mẹ ở quê nhà còn tôi một thân một mình làm việc tại Sài Gòn' - Hoàng Thùy nói.
Will Smith kể lại câu chuyện đời mình cùng ký ức là nạn nhân của phân biệt chủng tộc trong hồi ký.
Nhi gạt tay Thắng đang nắm trên ghi đông xe cô, không trả lời rồi đẩy xe đi tiếp. Thắng như một kẻ đột ngột bị 'trúng bùa', lẽo đẽo đi theo Nhi như cái máy, mặc cho lũ bạn điện thoại gọi đến nóng máy.