Trong ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ miền núi, những bắp ngô non thơm bùi luôn là hương vị đáng nhớ trong những mùa hè đầy nắng chói và lắm mưa giông. Hạt ngô nếp căng mẩy giấu mình sau lớp vỏ xanh thơm ngào ngạt, có sức hút khó cưỡng đối với những đứa trẻ hãy còn bữa đói, bữa no, chẳng mấy khi biết đến những món quà vặt trong các hàng quán bên đường.
Bước vào quán cà phê đầu đường Lý Tự Trọng (TP. Pleiku, tỉnh Gia Lai), cái cảm giác ấm cúng thân thuộc của một ngôi nhà quê thật lâu rồi bỗng trở lại trong tôi. Không chỉ bởi ngôi nhà rường theo mẫu cổ được chạm trổ khá đẹp, cảm giác toát lên từ những bộ bàn ghế, chiếc trường kỷ và cả chiếc tủ đựng sách dùng cho ông đồ nho xưa… tất cả đều làm bằng cây tre thân thuộc.
Những năm qua, các hoạt động đền ơn đáp nghĩa ngày càng đi vào chiều sâu. Công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ được chú trọng; nghĩa trang liệt sĩ, đài tưởng niệm, bia ghi danh liệt sĩ được xây dựng ở nhiều nơi từng là chiến trường ác liệt. Trong khi nền kinh tế hãy còn nhiều khó khăn, Đảng và Nhà nước ta vẫn dành sự quan tâm đặc biệt để tri ân các liệt sĩ, thương binh, đối tượng chính sách và các Bà mẹ Việt Nam anh hùng…Có điều, do hoàn cảnh khốc liệt của chiến tranh, rất nhiều hài cốt liệt sĩ khi quy tập về nghĩa trang đã không thể xác định được danh tính. Ban đầu, trên các bia mộ này đều ghi 'Liệt sĩ vô danh'.Sau đó, một số nơi sửa thành 'Liệt sĩ chưa biết tên'. Nhà thơ Lê Đình Cánh có bài thơ Gió đất, với câu từ đầy tha thiết: 'Người còn tên. Người mất tên/ Giãi dầu bia đá nằm bên giãi dầu/ Nắng mưa có dại phai màu/ Nấm mồ liệt sĩ như nhau nấm mồ… Gió từ cõi đất gió sang cõi người'.Tháng 7-1993, bài thơ Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh của nhà báo Văn Hiền (Nghệ An) xuất hiện trên 2 tờ báo lớn ở Hà Nội. 27 câu thơ mộc mạc, 5 lần tít bài được nhắc lại như một điệp khúc: 'Anh từng có tên như bao khuôn mặt khác/ Tổ quốc không đánh mất tên anh/ Chỉ lặng thầm nhận về mình nỗi đau xanh cùng năm tháng'. 17 năm sau, Bộ LĐTB-XH cho khắc bài thơ này lên bia đá Nghĩa trang Hữu nghị Việt - Lào tại huyện Anh Sơn, Nghệ An (10-2010).Sức lan tỏa của bài thơ là có thật. Có điều, người ta nhân đó mà chiết tự, chẻ nghĩa, luận bàn đủ thứ. 'Liệt sĩ vô danh' phải chăng chứa đựng sự vô cảm? Hoàn toàn không phải vậy. 'Vô danh' là từ Hán - Việt, nhưng nó quá quen thuộc với phong cách ngôn ngữ của người Việt, đơn giản, dễ hiểu. Đừng nghĩ dùng từ thuần Việt 'chưa biết tên' sẽ hay hơn.Tôi từng đến Mátxcơva, đứng lặng trước mộ Chiến sĩ vô danh, ngay chân tường Điện Kremlin, nơi có ngọn lửa vĩnh cửu rực cháy và cảm nhận sự bất tử của những người lính hy sinh trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại. Xin hỏi: Đổi hai chữ 'vô danh' ở đây được không? Đâu phải khi nào sự vinh danh cũng cần
Các nhà khoa học đã tìm thấy dấu vết của một sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn vào khoảng 2 triệu năm trước mang dòng máu của con người.
Sau khi lấy được bằng lái xe, Trương Sinh mua một chiếc ôtô mới. Thấy anh mua ôtô ngay ngày hôm sau cô bạn gái đã đòi anh chở cô đến một trung tâm thương mại. Mặc dù anh đã có bằng nhưng kỹ thuật lái xe hãy còn non. Khổ nỗi Trương Sinh và bạn gái đang ở thời kỳ yêu say đắm thì anh không thể từ chối yêu cầu của bạn gái được.
Tại thành phố cổ Abydos gần sông Nile, các nhà khảo cổ Mỹ và Ai Cập vừa khai quật được tàn tích 5.000 tuổi của một... nhà máy bia quy mô công nghiệp đồ sộ, với 50.000 lít bia thành phẩm cho mỗi mẻ nấu.
Cách đây ít lâu, trong những nỗ lực cuối cùng của cả hai bên, Câu lạc bộ (CLB) bóng đá Hà Nội và tiền đạo Nguyễn Quang Hải đã không tìm được tiếng nói chung trong việc ký kết một bản hợp đồng mới. Điều đó có nghĩa, đội bóng này và Quang Hải chính thức 'đường ai nấy đi'. Sẽ có nhiều điều được công bố và cả những đồn đoán xung quanh một cuộc chia tay, vốn dĩ rất bình thường trong thể thao... Song điều đáng nói là cách hành xử chuyên nghiệp ấy hãy còn ít thấy ở môi trường bóng đá nước nhà.
Tôi chỉ là một người bình thường trong số hàng nghìn người coi âm nhạc là niềm đam mê và dành cho nhạc Trịnh một sự trân trọng, yêu mến trong trái tim.
Một tàn tích 5.000 tuổi của một nhà máy bia quy mô công nghiệp đồ sộ đã được tìm thấy gần sông Nile tiết lộ sự phát triển 'vượt thời gian' của người Ai Cập.
Âm nhạc Ngọc Châu luôn hồn hậu, lấp lánh niềm yêu, niềm lạc quan về tương lai, về nghị lực con người.
Một sáng cuối Giêng gọi điện về hỏi thăm nhà, tôi mới hay mẹ vừa từ đồng làng về, tay hãy còn bưng chiếc nón lá đựng mớ ngọn đậu đỏ, đậu đen non mướt. Mẹ cười hiền lành: 'Món này giờ ít ai còn nhớ, thế nhưng đã ăn thì thể nào cũng nghiện!'. Lời nhắc nhớ của mẹ khiến tôi bỗng dưng thèm được ăn món rau đặc biệt này quá đỗi!
Cách đây hơn 50 năm, trong một ca khúc sáng tác cho ngành y, nhạc sĩ Lưu Cầu đã ví hình ảnh 'bóng áo choàng trắng ngời' của họ 'như những bông hoa huệ của đời'.
Ghi bàn vào phút cuối là chuyện thường gặp với Kylian Mbappe - những khoảnh khắc làm không gian bùng vỡ vì kịch tính dâng trào. Chàng tiền đạo 23 tuổi của Paris Saint-Germain vốn quen với niềm hứng khởi mà mình mang lại cho các khán đài nhưng trong đêm 15-2 (giờ Paris, tức rạng sáng 16-2, giờ Việt Nam), những gì anh đem tới sau bàn thắng vào lưới Thibaut Courtois của Real Madrid ở phút 94 - phút bù giờ cuối cùng - thì có vẻ vượt ra ngoài tỉ số lạnh lùng 1-0 của trận lượt đi giữa hai anh tài ở vòng 1/8 Champions League. Thanh âm của nó dường như vượt khỏi bốn đường biên sân Công viên Các hoàng tử và vang động tận nhiều nơi.
Nhắc lại vụ án khiến hàng loạt học sinh và giáo viên bị trọng thương (trong đó 1 học sinh bị tử vong) xảy ra tại trường tiểu học Đồng Lương (xã Đồng Lương, huyện Lang Chánh, Thanh Hóa) do kẻ 'nghiện game' Đỗ Mãnh Chiểu Minh (SN 1994) gây án hãy còn khiến người dân, Ban giám hiệu trường học này hãi hùng, ghê sợ.
Sophia thân mến!
Nếu có sự chuẩn bị kỹ càng và giữ đôi chân trên mặt đất, các cô gái của bóng đá nữ Việt Nam hoàn toàn có thể tránh đi vào vết xe đổ của tuyển Thái Lan ở kỳ World Cup trước.
TTH - Khi cái nắng dọi xuống thẳng mặt, tôi bắt đầu mở mắt. Thời điểm sát giờ trưa và căn nhà chênh chếch nắng, vậy mà vẫn chưa đến ca làm. Tôi hãy còn lười biếng trên chiếc nệm êm. Không gì sướng như được đi làm vào lúc ba giờ chiều và ra về vào mười một giờ đêm. Có lẽ, cuộc sống của những ngày sinh viên cẩu thả được duy trì theo lối đó: thức rất khuya và dậy rất trễ.
Chiều 6/2, Tuyết Dung và tuyển nữ Việt Nam đã hoàn thành giấc mơ dự World Cup. Một kỳ tích có thể nói đầy tự hào của bóng đá Việt Nam.
Cô ấy đang đứng ngắt lá để chăm chút vườn hoa nhỏ trước sân nhà. Tay vân vê từng thân cây mà mắt cô thỉnh thoảng cứ lúng liếng nhìn qua bờ dậu ngoài ngõ. Nơi ấy là đường làng quen thuộc dẫn vào xóm dưới. Đoạn đường ấy có từ bao đời rồi, ngày ngày chân cô vẫn bước trên đó để đến trường hay ra chợ, ngày ngày vẫn in dấu chân bao người qua lại. Có gì lạ mà cô gái nãy giờ cứ thấp thỏm dán mắt vời trông?
TTH - Đại dịch COVID-19 trong 2 năm qua, nhất là làn sóng dịch thứ 4 từ giữa năm 2021 đến nay ở nước ta đã để lại thiệt hại nặng cho đất nước và mỗi người dân. Hậu quả tang thương từ đại dịch thấy trước mắt, nhưng nhiều người vẫn không biết sợ.