Khi nhắc đến nữ hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, nhiều người nghĩ ngay đến Võ Tắc Thiên. Ít người biết, trước đó, Trần Thạc Chân tự nhận là 'tiên nhân', lãnh đạo một cuộc nổi dậy và tự xưng hoàng đế.
Một số vị hoàng đế có thói quen kỳ lạ khi đặt một thanh gỗ trên đầu giường khi ngủ, điều này khiến các phi tần hầu hạ, cùng những thái giám và cung nữ vô cùng sợ hãi.
Sau quá trình tịnh thân là khoảng thời gian vô cùng đau đớn mà tất cả thái giám phải trải qua.
Là một trong tứ đại mỹ nhân trong lịch sử phong kiến Trung Quốc, Vương Chiêu Quân được miêu tả mang vẻ đẹp 'lạc nhạn'. Thế nhưng, hình ảnh phục dựng dung mạo của mỹ nhân này khiến nhiều người thất vọng.
Tô Ma Lạt tên thật là Tô Mạt Nhi hay Tô Mạt Nhĩ, theo tiếng Mông Cổ có nghĩa là 'cái túi làm bằng lông thú. Tuy xuất thân không nổi bật nhưng Tô Ma Lạt từ nhỏ đã thông minh, lanh lợi.
Nhiều vị Hoàng đế trong lịch sử bị ám ảnh bởi tình dục nữ, trong đó nổi tiếng nhất là Tùy Dạng Đế Dương Quảng, Hoàng đế của Tùy Đường. Mặc dù hoàng đế bị ám ảnh bởi tình dục nữ, nhưng không có hoàng đế nào chọn cung nữ trẻ đẹp để phục vụ mình mà lại chọn thái giám. Vì sao.
Có hàng ngàn, hàng vạn hạ nhân nhưng người Từ Hi Thái hậu tin tưởng nhất chỉ có đại thái giám Lý Liên Anh.
Trong lịch sử phong kiến Trung Hoa, việc cấp phát bổng lộc định kỳ hàng năm cho các phi tần, thái giám, cung nữ và thị vệ bắt đầu được tiến hành từ thời nhà Minh. Đến khi nhà Thanh nắm quyền thống trị, quy chế này tiếp tục được kế thừa và duy trì.
Ở Trung Quốc thời phong kiến, hoàng đế nhà Thanh và nam giới ở mọi tầng lớp xã hội đều để tóc đuôi sam. Theo đó, việc cạo nửa đầu cho nhà vua trở thành công việc vô cùng nguy hiểm vì sơ sểnh mắc lỗi là mất mạng.
Các hoàng đế xưa nay được mệnh danh là có ba vạn mỹ nhân, nhưng hậu cung của hoàng đế thật không có mấy người tiếp xúc với vua, nếu có nhiều như vậy mà tiếp xúc hết, e rằng hoàng thượng sẽ chết vì kiệt sức.
Một số cung nữ ăn mặc cẩn thận để khiến mình nổi bật giữa muôn vàn mỹ nhân.
Sau khi trải qua quá trình tịnh thân để vào cung làm việc, thái giám Trung Quốc thời phong kiến mất khả năng sinh con nối dõi. Dù vậy, họ vẫn muốn lấy vợ vì một số lý do khiến nhiều người thương cảm.
Đa số các cung nữ sau khi vào cung đều mong mình được Hoàng thượng để mắt tới, có cơ hội trở thành Phi Tần. Tuy nhiên, may mắn ấy không đến với tất cả. Hiếm hoi lắm mới có một cung nữ được nhà vua sủng ái. Còn lại đa phần cung nữ chủ yếu xoay quanh việc cung phụng Hoàng đế và các phi tần.
Không chỉ phải 'bóp mồm bóp miệng' trong việc ăn uống, ngay tới tư thế ngủ của hạ nhân trong cung cũng có quy định rõ ràng. Cung nữ khi ngủ không được ngửa mặt lên trời mà buộc phải nằm nghiêng, co chân lại.
1 trong tứ đại mỹ nhân Trung Hoa với vẻ đẹp 'chim sa' sở hữu diện mạo thực tế như thế nào?
Dù có ở địa vị nào, quyền lực ra sao thì các phi tần vẫn luôn phải thực hiện 'quy tắc ngầm' với thái giám nếu muốn có cơ hội được hoàng đế ân sủng và địa vị vững chắc trong cung.
Trong hậu cung của các hoàng đế Trung Quốc thời phong kiến, các phi tần thường đấu đá, ám hại nhau nhằm giành được ân sủng. Thậm chí, một vài phi tần có những màn đánh ghen rùng rợn khiến hậu thế ám ảnh.
Có hai thứ trong đời sống hàng ngày của nhà vua là ăn uống và tận hưởng sự phục dịch của cung nữ. Vậy, để duy trì hoạt động thường ngày này, triều đình phải chi phí tốn kém và cầu kỳ ra sao? Thông tin từ triều Nguyễn cho chúng ta cái nhìn thấu đáo.
Trong xã hội phong kiến xưa, cung nữ có thể rời cung trước 25 tuổi, còn thái giám phải bán mạng làm việc đến khi già yếu, không còn sức lao động rồi bị đuổi khỏi cung. Vậy sau khi xuất cung, cuộc sống của họ sẽ như thế nào.
Tập 'Tích truyện Pháp cú' này được dịch theo bản Anh ngữ 'Buddhist Legends' của học giả Eugène Watson Burlingame. Nhà học giả này đã căn cứ trên nguyên tác Pháp Cú Sớ Giải (Dhammapada Commentary) bằng tiếng Pàli.Tập 'Tích truyện Pháp cú' này được dịch theo bản Anh ngữ 'Buddhist Legends' của học giả Eugène Watson Burlingame. Nhà học giả này đã căn cứ trên nguyên tác Pháp Cú Sớ Giải (Dhammapada Commentary) bằng tiếng Pàli.
Một số cung nữ ăn mặc cẩn thận để khiến mình nổi bật giữa muôn vàn mỹ nhân.
Đối với thế hệ khán giả 8X, 9X, 'Nàng Dae Jang Geum' là ký ức khó quên. Sau 20 năm kể từ ngày phát sóng bộ phim, 'nữ thần y' vẫn khiến fan thổn thức với nhan sắc xinh đẹp, sắc sảo.
Mỗi ngày, hoàng đế Trung Quốc thời phong kiến cần hàng trăm cung nữ, thái giám hầu hạ. Trong đó, 5 người hầu hạ chuyện đánh răng rửa mặt, 6 người giúp mặc quần áo...
Trong cung đình thời xưa, có một nghề đặc biệt, thường được gọi là 'hoạn quan', hoạn quan hay còn gọi là thái giám, là những quan do hoàng đế, quốc vương và phi tần sử dụng.
Một hạt cát cũng không lọt qua nổi cặp mắt của hoàng đế Chu Nguyên Chương. Thái giám trót vướng lưới tình đều phải chịu hình phạt tàn bạo do ông quy định - ấy là lột da.
1 trong tứ đại mỹ nhân Trung Hoa với vẻ đẹp 'chim sa' sở hữu diện mạo thực tế như thế nào?
Chúng ta thường thấy trong các loại hình nghệ thuật dân gian, nghệ sĩ nữ được gọi là 'đào', nghệ sĩ nam được gọi là 'kép'.
Nắm quyền khuynh đảo triều chính nhà Thanh trong gần 5 thập kỷ, Từ Hi Thái Hậu có lối sống cực kỳ xa hoa. Trong số này, thói quen ngủ của bà khiến không ít cung nữ 'sợ vỡ mật' vì có thể mất mạng chỉ phạm lỗi nhỏ.
Một trong những cách để thể hiện quyền lực địa vị chính là có bao nhiêu hạ nhân đi theo phía sau và được cung nữ thái giám dìu tay trong mọi sinh hoạt thường ngày.
Vị công chúa này chính là Dụ Đức Linh, một người con lai có hai dòng máu Trung Quốc và Pháp.