Tinh khôi một tình yêu Hà Nội

    Báo Hà Nội Mới
    Gốc

    (HNM) - Vẫn là những cảm xúc về Hà Nội nhưng sáng tác mới của nhạc sỹ trẻ 7X, 8X mang đến góc nhìn mới mẻ cả về ca từ, giai điệu. Họ có sự cảm nhận riêng, thậm chí có phần "gai góc" hơn về hình ảnh một Hà Nội trong thời kỳ hội nhập mạnh mẽ.

    Nhạc sỹ Lê Minh Sơn. Khi "Nồng nàn Hà Nội" của nhạc sỹ 8X Nguyễn Đức Cường lần đầu lên sân khấu "Bài hát Việt 2007", nó lập tức tạo sức hút kỳ lạ. "Nồng nàn Hà Nội" được chính nhạc sỹ thể hiện mộc, với tiếng ghi ta nhẹ nhàng. Có một chút gì đó "bùi bụi" trong cách thể hiện của anh, như thường thấy ở nhiều nghệ sỹ trẻ hiện thời. Cường vừa ôm đàn diễn "Nồng nàn Hà Nội" đêm trước thì hôm sau trên diễn đàn đã tràn ngập lời tán dương. Họ đồng cảm với tác giả bởi ca từ trong sáng, dung dị, phong cách rock nhè nhẹ thoảng chút funk jazz, bởi Hà Nội trong "Nồng nàn Hà Nội" vẫn tinh khôi, giàu chất thơ với quán gánh ven đường, mùi hoa sữa, chiều hồ Gươm… nhưng đã hối hả, gấp gáp nỗi lo toan. "Mặt trời hồng rạng rỡ, phố xa bỗng nhiên càng đông hơn, Nhìn dòng người vội vã nối những chiếc xe dài lê thê". Nguyễn Đức Cường nói rằng, "Nồng nàn Hà Nội" là sự ghi chép những điều nho nhỏ mà anh cảm nhận từ đất Kinh kỳ trong những buổi sớm mai. Ở đó có sự lãng mạn, tinh tế, lại rất rõ Hà Nội thời hiện đại. Sáng tác mới của nhạc sỹ trẻ luôn có sự so sánh, giữa Hà Nội của quá khứ với hiện tại, để rồi bật ra ý tứ về một Thủ đô nghìn tuổi mà vẫn trẻ trung, lãng mạn. Nữ nghệ sỹ violon Trịnh Minh Hiền thử nghiệm khả năng sáng tác bằng một ca khúc pop - "Gọi tôi Hà Nội", dù chỉ là sự thể hiện hoài niệm của tác giả nhưng đã thấy sự thay đổi từng ngày từ đất Thủ đô. "Gọi tôi Hà Nội" có tiếng tàu điện leng keng, có hình ảnh quán kem Bodega cách nay 20 năm, lại có cả nhịp sống vội vã ở những nơi chốn như quán cà phê Hàng Hành hiện tại. Sự thay đổi rõ nét trong cảm nhận về đất kinh kỳ - Kẻ Chợ của nhạc sỹ trẻ còn thể hiện ở suy nghĩ của họ. Loạt sáng tác mới về Hà Nội của "gã quê" Lê Minh Sơn, cho thấy một Hà Nội hừng hực hoài bão và khát vọng. Không chỉ có chiều thu bảng lảng, nỗi nhớ day dứt con tim của người xa quê, mà là một Hà Nội mở rộng với bao thay đổi. Những tòa chung cư san sát, những con kênh dần hẹp lại trong "Hà Nội của tôi ơi", "Một khúc sông Hồng", "Hà Nội 4 giờ sáng"… Sơn đưa vào nhạc sự thay đổi về tác phong, nếp nghĩ của cư dân Hà Nội hiện đại, nhưng điều quan trọng là sự thay đổi ấy mang đến cho Hà Nội một vẻ đẹp khác, vẻ đẹp của sự năng động, trẻ trung và luôn vận động không ngừng. Đã có hàng trăm bài hát về Thủ đô. Một Hà Nội hào hùng trong "Người Hà Nội" của Nguyễn Đình Thi, "Tiến về Hà Nội" của Văn Cao, "Hà Nội trái tim hồng" của Nguyễn Đức Toàn, "Bài ca Hà Nội" của Vũ Thanh… Một Hà Nội lãng đãng với ngõ nhỏ, phố nhỏ trong hoài niệm của Phú Quang, Nguyễn Cường, Trọng Đài… Và giờ đây, một Hà Nội trẻ, năng động trong sáng tác của những nhạc sỹ thế hệ 7X, 8X. Dù ở thời kỳ nào, ở cung bậc tình cảm nào, các nhạc sỹ vẫn thể hiện rõ tình yêu Hà Nội trong mỗi tác phẩm của mình. Như Phú Quang từng tâm sự rằng, cảm xúc của anh đều bắt nguồn từ kỷ niệm tuổi thơ, luôn là những ngõ nhỏ, phố nhỏ thoáng chút heo may bất chợt hiện về. Hà Nội là vậy. Những người yêu Hà Nội là vậy, giữa nhịp sống gấp gáp vẫn lấp lánh miền ký ức mà nhờ nó, dù đi đến phương trời nào thì tình yêu với Hà Nội trong họ vẫn vẹn nguyên. Hoàng Vũ

    Nguồn Hà Nội Mới: http://hanoimoi.com.vn/vn/43/222506/