Theo PGS Catherine Earl, thay vì chỉ coi chăm sóc người cao tuổi là bài toán an sinh, Việt Nam cần xây dựng một nền kinh tế chăm sóc toàn diện, tạo việc làm và mở ra động lực tăng trưởng mới.
Ngày càng nhiều nghiên cứu cho thấy điều quyết định tác động của già hóa dân số không phải là số người trên 65 tuổi, mà là họ có thể khỏe mạnh, sống độc lập và tiếp tục đóng góp cho nền kinh tế trong bao lâu.
Buổi sáng ở nhiều vùng quê Tuyên Quang, hình ảnh ông bà đưa cháu đến trường đã trở nên quen thuộc. Khi chiều buông, họ lại trở về căn nhà chỉ có người già và trẻ nhỏ, trong khi con cái đang làm việc ở các khu công nghiệp cách quê hàng trăm cây số. Đó là câu chuyện mưu sinh của nhiều gia đình, nhưng cũng là lát cắt phản ánh một thực tế đang diễn ra: khoảng cách giữa tốc độ già hóa dân số với khả năng chuẩn bị cho một xã hội già ngày càng lớn.
Già hóa dân số đang trở thành xu hướng rõ nét tại nhiều quốc gia trên thế giới. Sự gia tăng số lượng người cao tuổi cùng với tỷ lệ sinh giảm được dự báo sẽ tạo áp lực ngày càng lớn lên thị trường lao động, ngân sách nhà nước, hệ thống an sinh xã hội và chăm sóc sức khỏe trong khoảng hai thập kỷ tới.
Nhật Bản kéo dài tuổi lao động đến 70 và khuyến khích các doanh nghiệp tuyển dụng người già, còn Trung Quốc muốn thu hút hàng chục nghìn tỷ nhân dân tệ (NDT) từ túi tiền của thế hệ cao niên. Hai chiến lược khác nhau cho cùng một bài toán kinh tế bạc: Làm sao để duy trì tăng trưởng, khi dân số ngày càng già đi?