Tìm CEO kế vị, chị chọn em

Ông Lê Hồng Thắng, tân Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần gỗ Đức Thành Tăng trưởng doanh thu của gỗ Đức Thành qua các năm

Ông Lê Hồng Thắng, tân Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần gỗ Đức Thành

Tăng trưởng doanh thu của gỗ Đức Thành qua các năm

Tốt nghiệp đại học với bằng xuất sắc, được giữ lại trường Đại học Kinh tế giảng dạy khoa Thống kê - Toán, Hải Liễu lại quyết định du học tự túc tại Đức, rồi về nước bỏ nghề, tiếp quản cơ sở sản xuất gỗ của cha.

Báo cáo tài chính trình Đại hội Cổ đông ngày 14.4 cho thấy, lợi nhuận sau thuế của Công ty đạt trên 42,7 tỉ đồng, tăng 27% so với năm 2010. Cổ tức chia cho cổ đông là 20%. Con số này khẳng định năng lực của người đứng đầu. Nhưng điều bất ngờ là, trong Đại hội Cổ đông, bà Liễu nộp đơn từ chức Tổng Giám đốc và chuyển giao cho người kế nhiệm. NCĐT đã có cuộc trao đổi với bà xung quanh vấn đề này.

Năm nay 50 tuổi, chưa phải tuổi về hưu, tại sao bà lại chuyển giao quyền lực?

Quá trình tìm CEO của tôi đã bắt đầu từ những năm 2006-2007 chứ không phải là đến bây giờ tôi mới có ý định này. Tôi muốn tìm nhân lực bổ sung nên đã mời CEO người nước ngoài nhưng không thành công. Ý định tìm CEO người Việt từ bên ngoài cũng không thành. Trong khi đó, những người trong công ty tôi khi đó chưa đáp ứng được yêu cầu. Bây giờ mới là thời điểm chín muồi để tôi lựa chọn. Đó là Lê Hồng Thắng, người đang giữ chức Phó Tổng Giám đốc Công ty.

Tôi thấy, việc thay CEO thời điểm này là phù hợp bởi tôi còn minh mẫn để truyền dạy cho người kế nhiệm, chứ đến lúc tuổi về hưu mới chuyển giao thì chắc chắn tôi sẽ làm biếng. Thứ hai, tôi cũng cần nhường chỗ cho người trẻ để họ trưởng thành dần. Tôi là Chủ tịch Hội đồng Quản trị, vị trí này chưa ai có thể thay thế được trong thời điểm này nên tôi rời vị trí CEO để tập trung cho vai trò Chủ tịch. Tôi chẳng còn trẻ nữa, cũng cần dành thời gian để chăm sóc sức khỏe và gia đình hơn.

Ông Thắng có phải là người thân của bà không?

Thắng là em trai của tôi.

Đã là công ty cổ phần nhưng phải chăng yếu tố gia đình trị vẫn nặng?

Tại sao nhiều người lại cứ dị ứng với việc quản lý doanh nghiệp theo mô hình gia đình như vậy? Nhiều doanh nghiệp trên thế giới và ở Việt Nam quản lý theo kiểu gia đình rất thành công. Vậy thì gia đình hay không gia đình không quan trọng. Điểm then chốt khi chúng tôi chọn CEO là năng lực làm việc của người đó, kế đến phải đảm bảo duy trì văn hóa kinh doanh của Công ty và cuối cùng là cam kết trung thành, ổn định làm việc lâu dài.

Tôi đã bỏ ra nhiều thời gian, tiền bạc, công sức, thậm chí chấp nhận gánh chịu hậu quả do các CEO thử việc gây ra để tìm một CEO bên ngoài nhưng không đạt được. Có người hứa đạt doanh số lớn nhưng lợi nhuận bằng không. Có người đưa ra những kế hoạch hoành tráng nhưng lại không thể cam kết về hiệu quả. Tại sao tôi phải bỏ tiền ra để thực hiện những kế hoạch mà không chắc nó có mang lại lợi gì hay không?

Vậy bà mong muốn gì ở một CEO mới?

Phương châm kinh doanh của Gỗ Đức Thành là nền tảng ổn định, quản trị hiệu quả và phát triển bền vững. Từ xưa đến nay, Công ty vẫn duy trì được hoạt động kinh doanh tốt với những con số tăng trưởng đẹp. Hiện tại, duy trì được mức tăng trưởng đó với tôi đã là giỏi lắm rồi. Nếu doanh nghiệp của tôi đang rệu rã thì cần phải có chiến lược đột phá. Nhưng doanh nghiệp đang tốt, tại sao phải thay đổi, phải bỏ tiền ra mà không biết khi nào sẽ lấy lại và lấy lại được bao nhiêu? Vấn đề là tôi cần người thực hiện, chứ không cần người vẽ ra kế hoạch trên giấy.

Tôi chọn Thắng bởi ông từng giữ chức Giám đốc sản xuất trong Công ty, thực sự có năng lực. Gỗ Đức Thành là công ty sản xuất, người lãnh đạo nếu nắm rõ kỹ thuật sản xuất sẽ có đến 70% xác suất thành công. Thắng cũng từng giữ chức vụ Phó Tổng Giám đốc nhiều năm liền, theo sát tôi nên đã nắm rõ các mảng trong công ty, nắm rõ đường lối kinh doanh và quản trị doanh nghiệp. Năm nay 37 tuổi, Thắng không quá trẻ cũng không quá già. Thắng lại là em ruột tôi, điều này ít nhiều làm tôi có niềm tin cao hơn ở cam kết trung thành của ông ấy. Và dù có chuyển giao quyền lực, tôi vẫn là Chủ tịch Hội đồng Quản trị, tham gia ý kiến trong mọi hoạt động chủ chốt của công ty.

Vậy là cho dù thay CEO, nhưng điều này cũng không khác gì bình mới rượu cũ?

Do cả tôi và CEO mới là chị em, cùng làm việc trong công ty lâu nay, nên việc thay đổi này sẽ không đem lại bất cứ yếu tố bất ngờ hay xáo trộn nào, mà nó như yếu tố kế thừa. Dùng hình tượng “bình mới rượu cũ” cũng không sai. Nhưng nếu rượu cũ đã ngon thì vẫn dùng rượu ấy, nhưng thay cho nó chiếc bình mới, vừa mới lạ, vừa đẹp mắt, vừa có được trữ lượng nhiều hơn... ngẫm ra cũng đáng lắm chứ. Còn cái bóng mờ nhạt hay là cái bóng đẹp, trách nhiệm thuộc về người kế thừa là ông Thắng.