Thời gian bên con luôn đáng nhớ

Ông con lớn của mình là đứa trẻ cẩn thận, sạch sẽ nhưng nhút nhát. Đến tuổi đi mẫu giáo, cả nhà căng thẳng việc chọn trường, công hay tư. Cuối cùng chọn cho con một trường quốc tế khá nổi tiếng năm 2010, học phí xấp xỉ 14 triệu/ tháng.

Chúng ta mang con cái mình đi về đâu1

Vui được hơn 2 năm thì trường xảy ra scandal là thực phẩm bẩn. Cụ thể hơn, bếp được nhà trường bán cho thầu phụ, họ nấu đồ ăn trong một căn bếp bẩn thỉu, ướt át bên cạnh bến xe Giáp Bát. Gián, chuột bò ngang nhiên trong bơ, cơm… Đó là tất cả những gì phụ huynh được chứng kiến trong lần kiểm tra đột xuất từ thông tin giáo viên báo cho. Đám trẻ được đưa đi kiểm tra tổng quát, vài chục bạn bị hạch treo trong ruột, được cho là nguyên nhân từ thực phẩm bẩn.

Nhiều buổi đối thoại về trách nhiệm bất thành, băng rôn phản đối cứ căng ra là phường ra dẹp, chị hiệu trưởng cùng hội đồng quản trị là mấy ông Tây thông điệp Quý vị nếu không hài lòng mời cho các cháu chuyển trường. Họ đồng thời cho nghỉ việc hàng loạt giáo viên đứng về phía đám trẻ.

Những năm đó mạng xã hội còn yếu ớt, mọi chuyện lặng lẽ trôi, chúng tôi cho con chuyển trường. "Quốc tế", học phí cao không đồng hành cùng đạo đức kinh doanh của họ. Mình không muốn nêu tên trường nhưng chắc chắn trong phần comment sẽ có người nói ra.

Ảnh minh họa.

Ông con bắt đầu đi học tiểu học, mình chọn trường "lai", song ngữ. Năm lớp 2 đến lớp 4 cho cháu đi bus của trường để chữa tính nhút nhát. Trên chuyến xe có nhiều bạn bé hoặc lớn hơn, khác lớp. Do nhà xa nhất nên con luôn là đứa lên đầu tiên; mùa đông là khổ nhất, đầu nghẹo sang một bên ngủ, ba lô trên lưng.

Mình thỉnh thoảng dậy sớm lên bus đi học cùng bạn ấy. Có hôm có cô giáo, có hôm không, chỉ còn đám trẻ với bác tài xế, đôi khi lái xe tương đối cẩu thả do sức ép thời gian, tắc đường. Các bạn không quá khó khăn để bắt gặp xe bus trường học đánh số lạng lách rất nguy hiểm trên phố. Sau 2 năm mình phải thay đổi phương án là gia đình tự đưa đi, con được ngủ thêm và quan trọng nhất là cảm giác an lòng.

Thỉnh thoảng đi chơi những khu nghỉ kết hợp kinh doanh team building mình gặp không ít học sinh trường quốc tế đến cắm trại. Đám trẻ kéo nhau ra ven hồ đã kè cao cả mét để ném gạch đá xuống nước, không có bất kỳ ai giám sát. Mình ra lùa lũ trẻ vào trong và gọi giáo viên của chúng ra. Mọi sơ sểnh đều có thể trở thành thảm kịch.

Đứa trẻ nào cũng vậy, đến tuổi sẽ phải tới trường, xa vòng tay và kiểm soát an toàn của cha mẹ. Chúng ta không có nhiều sự lựa chọn, đứa trẻ sẽ lớn lên cùng sự nhộm nhoạm của giao thông đô thị, sự vội vàng của người lớn…

Mình chỉ nghĩ rằng, chúng ta - cha mẹ đôi khi cần biết gạt đi những sự bận rộn giả tạo để chăm sóc chú ý đến con mình.

Thời gian bên con luôn đáng nhớ.

Hoàng Minh Trí