Thơ tình của Nguyệt Phạm và Phong Việt

Có một sự thú vị… không hề nhẹ là ngày thơ Việt Nam năm nay trùng khớp với lễ tình nhân Valentine. Vậy thì đâu có lý do gì để bỏ qua những bài thơ tình, nhất là thơ của những tác giả trẻ.

Một Thế Giới xin chúc bạn đọc một lễ tình nhân nồng nàn và đầy chất thơ qua các sáng tác của Nguyệt Phạm và Phong Việt – hai cây bút được rất nhiều bạn trẻ yêu thích.

* Thơ Nguyệt Phạm

Nhà thơ Nguyệt Phạm

1. Em tin giấc mơ

Em bực bội với giấc mơ nghèo nàn

Trong ngôi nhà ẩm thấp tường đất hóa vàng

Mẹ vẫn lom khom với mâm cỗ

Mà em tâm trí đi đâu

Em bực bội với giấc mơ cao sang

Em chỉ là người dự phần và tự ép mình giả vờ chúc phúc

Sao em không được phép ích kỷ

Sao em bất đắc dĩ phải làm người tư vấn

Dù trong dạ rối bời

Ai đó đã đi đâu

Em hụt hơi và hụt chân

Em bực bội với giấc mơ hạnh phúc

Khi em trốn chạy đổ dốc trên chiếc xe rách nát

Sao anh lại đuổi theo

Để làm gì?

Mình đâu có yêu nhau

(là em nói dối đấy)

Sao anh lại hôn em

Một cái hôn nhẹ nhàng trong mơ

Làm khi thức giấc em bàng hoàng đổ bệnh

Vì ngoài đời, mình đã có thỏa thuận

Không yêu nhau.

(Hay thỏa thuận đó mình em tưởng ra?)

2. Có gì khác nhau?

Có lần em chỉ muốn mạnh dạn đặt bên cạnh ai một cái nắm tay chia sẻ...

nhưng em sợ những ẩn ý của mình cứ thế lộ ra ngoài

Có lần em muốn liều mình thố lộ...

nhưng em sợ một cái cười gượng gạo

Em tiếc sợi tóc con chưa sống đời của mình phải loay hoay bám trên cổ áo

Nên... đành im lặng

Nên em... nằm im.

Có một chu kỳ

Em mất quá nhiều máu

Xanh xao và xây xẩm

Để sóng sót em phải nằm im

Để máu khỏi chảy ngoài thơ ra em không được làm gì

Kể cả suy nghĩ

Mà nằm im nghĩa là em đang chết

Mất máu sẽ dẫn tới chết

Cái chết nào đem lại thanh thản và sự sống nào lại cành khổ đau?

3. Cô độc ở đâu đó

Đêm đó trong gian phòng khách sạn lúc hai giờ sáng

Người trực ca chào em bằng tiếng chào nghiêm nghị

Đôi tay run run loay hoay với chiếc bình nấu nước

Quàng tới quàng lui sợi dây điện cứ kéo lòng thòng.

Đêm đó gọi điện thọi tứ tán vẫn không tìm ra chìa khóa căn phòng hai lẻ hai

Căn phòng đặt từ hôm qua

Em ngồi chờ căn phòng hai lẻ hai gà gật, đói, lạnh và ngột ngạt toàn mùi khói thuốc lá Con Mèo

Con Mèo làm em buồn ngủ.

Chiếc ghế cũ mèm

Em ước gì nó đã rách để em có cớ trách cứ

Hai giờ sáng cứng ngắt

Bên bàn một xâu bánh ít lăn lốc cái nguyên cái trần

Một mụ nhện đen như phù thủy cứ lẩn quẩn bò tới bò lui.

Chẳng có thứ gì liên quan đến em.

Chỗ này lạnh!

Mà em ko dám nhớ anh

Nên em chỉ biết tiêu khiển với nhện

Hy vọng nó không có độc

Để em không dặt dẹo đứ đừ như hôm trót lỡ gặp anh.

* Thơ Phong Việt

Nhà thơ Phong Việt

1. Cần một người mua dùm viên kẹo

Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được

và ta buông tay

là vĩnh viễn...

Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực

chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp

chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc...

từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?

Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn

cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc

cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng

cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác

giữa bóng đêm...

Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm

mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng

những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc

nhớ những hoàng hôn ngoài kia

và ghét những ngày ẩm thấp

biết bao nhiêu...

Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau

ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố

ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ

ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ

ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả

để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người

Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời

vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ

chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã

nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá

đến tận cùng...

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn!

2. Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?

Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt

khi nhìn thấy người bước đi bên cạnh người không phải ta mà là một người khác...

Để biết trái tim từ đó mất đi khái niệm về ánh sáng

để biết cuối cùng cũng phải nhường bờ vai kia cho một ai bước đến

để biết khi tung đồng xu lên là phải chọn làm người thua trước

để biết không có nỗi đau nào là cân đong đo đếm được

ngày hạnh phúc bỏ rơi...

Chúng ta đã từng sợ không nắm giữ được một quãng đời

nên nếu muốn khóc thì đừng khóc

nên nếu người muốn gào lên thì hãy cắn vào tay ta để sẻ chia những hằn học

nên nếu người hằng đêm chong mắt tìm một ngôi sao băng vụt sáng

thì cứ tin qua từng đêm trắng...

(rồi sẽ tìm thấy điều mình cần...)

Nhưng người đã ngoảnh mặt đi khi ánh mắt chưa kịp chạm vào lãng quên

cho người bước đi bên cạnh người nhoẻn miệng cười hạnh phúc

cho những trắc trở bỏ lại hết cùng một quãng đời đau đớn

cho một gương mặt thương yêu vùi thật sâu dưới từng lớp cát

để sống với những gì mình đang nắm giữ trong tay!

Chúng ta đã từng tuyệt vọng đến mức sợ cả những tiếng cười

đến mức tự hỏi bản thân cần chi phải sống

đến mức nhìn một chiếc lá rơi mà cũng ứa nước mắt

đến mức đột nhiên muốn chưa hề gặp nhau trong một phần ký ức

có lẽ người sẽ vui...?

Người đã bước đi với lựa chọn phó mặc mình cho cuộc đời

phó mặc mùa đông ở trong tim vĩnh viễn

phó mặc những giấc mơ chỉ luôn thấy mình chạy trốn

phó mặc mái tóc từ nay chỉ còn tự mình chải buột

phó mặc những ngày nóng sốt

nằm và nhớ một đôi tay...

Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt

còn hơn những gì có thể gọi tên là đắng cay...

chúng ta đi qua nhau như những người xa lạ

người quay đi để ngăn trái tim mình hóa đá

ta cắn răng để giữ nước mắt mình không thể...

không ai giống như ai?

Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?

Thanh Nhã

Chú thích ảnh đại diện: Tập thơ tình thứ 2 Từ yêu đến thương của nhà thơ Phong Việt