Tây Ninh: Không thể thi hành án vì vướng cây trồng?

Vì một số cây ăn trái này mà bà Điểm, bà Cúc chưa thể nhận đất

Tòa đã tuyên phần đất được giao trả cho nguyên đơn theo đúng pháp luật, cơ quan thi hành án dân sự (THADS) cũng đã vào cuộc, tuy nhiên sự việc vẫn kéo dài gần 2 năm chưa có kết quả. Cớ sự của việc chậm trễ này chỉ là vì trên phần đất ấy còn vướng một số cây ăn trái thuộc quyền sở hữu của bị đơn. Cơ quan chức năng họp bàn đủ cách nhưng cuối cùng đành phải... chờ!

TRAO TRẢ PHẦN ĐẤT THỪA KẾ

Có mặt tại tòa soạn Báo CATP, chị Thái Minh Nguyệt (SN 1983) không giấu được bức xúc khi trình bày sự việc. Theo tường trình của chị, ngày 27-6-2011 Tòa án nhân dân (TAND) tỉnh Tây Ninh mở phiên xét xử phúc thẩm vụ “tranh chấp di sản thừa kế” giữa nguyên đơn là hai bà Đỗ Thị Điểm, Đỗ Thị Cúc (ủy quyền cho chị Nguyệt) và bị đơn là Võ Thị Hà (vợ ông Đỗ Kiểm - đã mất) cùng 10 người con về phần đất gần 8.000m2 tại ấp Ninh Trung, xã Ninh Sơn, thị xã Tây Ninh. Được biết số đất trên thuộc sở hữu của cha mẹ ông Kiểm, bà Điểm, bà Cúc. Sau khi qua đời họ không để lại di chúc, bà Hà cùng các con đã lập tờ tương phân với nội dung giao cho bà Điểm, bà Cúc mỗi người 200m2; phần còn lại thuộc về Đỗ Quang Vinh, Đỗ Quang Tường (con bà Hà). Thời điểm ấy do không am hiểu giấy tờ đất đai, hai bà Điểm, Cúc đã ký vào giấy này.

Năm 2006, ông Vinh, ông Tường được UBND thị xã Tây Ninh cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng toàn bộ diện tích đất nói trên. Ba năm sau, bà Điểm, bà Cúc phát hiện họ kêu người chuyển nhượng nên xảy ra tranh chấp. Phiên sơ thẩm về vụ này đã được TAND thị xã Tây Ninh đưa ra xét xử ngày 27-1-2011. Tuy nhiên, sau đó phía bị đơn kháng cáo. Xem xét lại toàn bộ hồ sơ vụ án, tại phiên xử phúc thẩm, TAND tỉnh Tây Ninh đã tuyên: buộc bà Hà cùng 10 người con trả lại 2.697m2 đất cho bà Điểm, bà Cúc là phần di sản thừa kế do cha mẹ để lại, trong đó số cây ăn trái nằm trên phần đất này thuộc quyền sở hữu của bà Hà và 10 người con, do vậy phía bị đơn phải có nghĩa vụ di dời để giao đất cho hai bà Điểm, Cúc quản lý sử dụng theo quyết định của bản án.

CHẲNG LẼ BÓ TAY?

Kể từ ngày tòa tuyên, phía bị đơn không tự nguyện thi hành án. Đại diện nguyên đơn là chị Nguyệt đã gửi đơn yêu cầu Chi cục THADS thị xã Tây Ninh can thiệp. Tuy nhiên, từ đó đến nay vụ việc vẫn chẳng có gì tiến triển. Chị Nguyệt đã làm đơn gởi cơ quan hữu trách thị xã Tây Ninh đề nghị có biện pháp xử lý. Ngày 8-12-2013, Chi cục THADS thị xã ra quyết định giải quyết khiếu nại của chị Nguyệt.

Theo đó, được biết gia đình bà Hà không tự nguyện giao trả đất cho phía nguyên đơn nên Chi cục THADS thị xã lập kế hoạch cưỡng chế. Chưa kịp thực hiện thì phía bà Hà có đơn khiếu nại cho rằng bản án phúc thẩm cho gia đình bà được quyền sở hữu toàn bộ cây ăn trái trên phần đất được giao trả cho hai bà Điểm, Cúc nên yêu cầu cơ quan chức năng phải làm rõ việc di dời số cây trên như thế nào và về đâu trước khi tổ chức giao đất cho hai người này. Chi cục THADS cũng đã có công văn gởi tòa án đề nghị giải thích về vấn đề trên và dù tòa đã trả lời về cách thức di dời nhưng vẫn chưa thỏa mãn nội dung yêu cầu. Lại thêm một văn bản được gởi đi, Chánh án TAND tỉnh yêu cầu tổ chức họp liên ngành ngày 2-7-2013 và đại diện TAND tỉnh, Viện KSND tỉnh, Cục Thi hành án tỉnh, Chi cục THADS thị xã đã thống nhất cho hai bên đương sự thỏa thuận giá trị cây ăn trái trên đất để bên được thi hành án bồi hoàn trước khi nhận đất. Thực sự đây cũng là mong muốn từ phía chị Nguyệt để mọi việc sớm được giải quyết. Nhưng vấn đề ở chỗ gia đình bà Hà không đồng ý phương án này.

Cuối cùng, ngày 6-9-2013 Chi cục THADS thị xã Tây Ninh gửi công văn lên TAND tối cao và Viện KSND tối cao, kiến nghị giám đốc thẩm bản án nêu trên. Theo đó, khi nào có kết quả giải quyết cụ thể từ cơ quan cấp cao, Chi cục THADS thị xã sẽ tiếp tục giải quyết theo quy định.

Chị Nguyệt uất ức: “Rõ ràng gia đình bà Hà cố tình gây khó dễ và chưa có ý giao trả đất cho chúng tôi nên mới tìm đủ cách kéo dài. Trông chờ vào cơ quan chức năng tỉnh Tây Ninh thì chỉ nhận được sự lòng vòng, thiếu quyết đoán. Giờ đây chúng tôi còn phải dài cổ chờ kết quả cuối cùng từ TAND tối cao nữa?”.

Chẳng lẽ vì thiếu sót của hội đồng xét xử trong phiên phúc thẩm khi không đưa ra phương án di dời vườn cây ăn trái (chỉ lèo tèo vài cây...) trên phần đất được giao trả lại cho hai bà Điểm, Cúc mà giờ đây họ lại tiếp tục bị thiệt thòi? Cả hai từng bị phía bị đơn “qua mặt” và chịu thiệt suốt nhiều năm, lẽ nào cơ quan chức năng tỉnh Tây Ninh lại bó tay với một việc quá đơn giản như thế?