Ở xã Mường Chanh, cuộc chiến với ma túy không chỉ diễn ra trên những đường tiểu ngạch, quanh mốc 294, mà còn tiếp tục trong từng bản làng, từng gia đình. Đó là việc nắm người đi làm xa trở về, phát hiện sớm những nguy cơ và giúp người sau cai nghiện tìm lại một cuộc sống ổn định bằng sinh kế và sự đồng hành của cộng đồng.
Những ngày đầu tháng Bảy âm lịch, khi không khí mùa Vu lan đang lan tỏa tại các tự viện và trong cộng đồng Phật tử trên khắp cả nước, những hoạt động hướng về cha mẹ, cội nguồn và tinh thần tri ân cũng trở thành nhịp cầu kết nối giữa truyền thống và đời sống đương đại.
Ở những bản làng vùng cao, biên giới, qua nhiều thế hệ, các dòng họ vẫn là sợi dây gắn kết cộng đồng, cùng nhau gìn giữ nếp nhà, giáo dục con cháu và vun đắp cuộc sống bình yên.
Nằm dọc sông Đáy, tiếp giáp nhiều thôn, xã bạn, Lai Tảo (xã Phúc Sơn) từng là địa bàn phức tạp về an ninh, trật tự, nhất là tội phạm ma túy, cờ bạc; đời sống một bộ phận người dân còn khó khăn.
Từ khu tái định cư nhìn xuống thung lũng, thôn Làng Nủ, xã Phúc Khánh, tỉnh Lào Cai hôm nay hiện ra như một bức tranh tươi mới dưới chân núi Con Voi. 40 ngôi nhà sàn kiên cố nằm san sát trên triền đồi, mái ngói sẫm màu nổi bật giữa sắc xanh của núi rừng Hoàng Liên. Con đường bê tông sạch sẽ uốn lượn qua từng nếp nhà. Trong không gian yên bình vang lên tiếng trẻ nhỏ nô đùa hòa cùng âm thanh của máy may, tiếng xe chở vật liệu và nhịp lao động rộn ràng.
Từ một bản Khơ Mú gần như biệt lập với thế giới bên ngoài, Đoàn Kết hôm nay đã khoác lên mình diện mạo mới với những tuyến đường bê tông sạch đẹp, điện sáng đến từng mái nhà, nhiều con em được học hành đến nơi đến chốn. Trong hành trình đổi thay ấy, có sự đóng góp thầm lặng của những đảng viên ở cơ sở.
Đến dự lễ hội Phúc Xá - Bắc Biên, ít ai nghĩ rằng ngôi làng ven sông Hồng đã trải qua hàng thế kỷ giữa những biến động của lịch sử và đô thị hóa.
Chiến tranh đã lùi xa nhưng có những vết thương vẫn còn đang dai dẳng. Dioxin-thứ chất độc hóa học mà quân đội Mỹ rải xuống từ 65 năm trước đã ngấm sâu, truyền qua nhiều thế hệ, biến những nếp nhà bình yên thành nơi chất chứa nỗi đau không thể nói hết bằng lời.
Hiện nay, trong nhiều ngôi làng cổ của tỉnh Bắc Ninh vẫn gìn giữ mái ngói rêu phong, cổng làng, giếng nước, cây cổ thụ, đình, chùa cùng nếp sống cộng đồng đậm nghĩa tình. Mỗi ngôi làng như một "bảo tàng sống", nơi ký ức của vùng đất Kinh Bắc vẫn hiện diện trong từng con ngõ, nếp nhà, câu hát và đời sống của người dân.
Mới đây, UBND xã Sà Phìn đã đón Đoàn công tác xã Minh Tân đến tham quan, học tập mô hình du lịch cộng đồng tại Sà Phìn (tỉnh Tuyên Quang). Đây là dịp để hai địa phương trong tỉnh chia sẻ kinh nghiệm, tăng cường liên kết, cùng hướng tới mục tiêu phát triển du lịch bền vững gắn với bảo tồn bản sắc vùng Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn.
VHXQ - Nằm giữa miền trung du Tiên Phước, Lộc Yên nép mình dưới những khu vườn cây trái xanh mát và những ngọn đồi thoải xuống cánh đồng. Trải qua bao mùa đổi thay, ngôi làng vẫn giữ được vẻ bình yên của một làng quê xứ Quảng. Mỗi dịp giỗ Tết hay mùa thanh minh, con cháu lại trở về. Cánh cửa gỗ lại mở, bàn thờ lại ấm khói hương, khoảng sân lại vang tiếng người.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày tiếng súng cuối cùng lặng tắt, thời gian đã đủ dài để những hố bom lở loét năm xưa nhường chỗ cho những nếp nhà bình yên, những vạt rừng xanh mướt mát. Thế nhưng, lẩn khuất sau bức tranh thanh bình và nhịp sống hối hả ấy, vẫn có một “cuộc chiến” chưa bao giờ ngưng nghỉ, một vết thương chưa bao giờ lên da non. Đó là nỗi đau mang tên chất độc da cam/dioxin - thứ di họa quái ác không chỉ ăn mòn thể xác của những người lính năm xưa, mà còn ngang nhiên đánh cắp hình hài và tương lai của cả một thế hệ sinh ra trong hòa bình.
Ở gia đình ông Hồ Văn Minh và bà Hồ Thị Hà ở thôn Trà Va, xã Phước Trà, TP Đà Nẵng, tiếng chiêng, váy áo và những chuỗi cườm truyền thống đã trở thành một phần quan trọng của nếp nhà. Người chồng giữ nhịp chiêng, người vợ chăm chút sắc phục, cả hai cùng trao lại vốn quý của cha ông cho con cháu và lớp trẻ trong làng. Từ sự đồng lòng ấy, văn hóa Ca Dong được gìn giữ bằng trách nhiệm và sự tiếp nối giữa các thế hệ.
Sau nhiều năm làm công nhân ở Đồng Nai, vợ chồng anh Trần Vũ Trường ở Cà Mau quyết định rời phố về quê làm mô hình nhà miền Tây xưa và nay. Những mô hình thủ công mang lại cho anh chị nguồn thu nhập gần nửa tỉ đồng mỗi năm, qua đó còn lưu giữ hình ảnh nếp nhà xưa.
Từ ngày 6/7 - 5/8, các Đồn Biên phòng Xuân Trường, Cô Ba và Cốc Pàng đã huy động 480 lượt cán bộ, chiến sĩ phối hợp với cấp ủy, chính quyền địa phương và các lực lượng tham gia thi công xây dựng điểm Trường Mầm non Cốc Pàng, xã biên giới Cốc Pàng.
Lớn lên trong môi trường giàu bản sắc văn hóa dân tộc, TS. Nguyễn Thị Tuyết Nhung luôn đau đáu với câu hỏi làm thế nào để những giá trị truyền thống không chỉ được lưu giữ trong ký ức mà còn tiếp tục hiện diện trong đời sống.
Có bao giờ bạn tự hỏi, lần cuối cùng bạn thực sự ngồi xuống lắng nghe một câu chuyện cũ của cha mẹ là khi nào? Trong ngôi nhà ấm áp, chữ hiếu thời 4.0 đôi khi chẳng cần điều gì đắt đỏ, mà chỉ đơn giản là sự hiện diện chân thành, là lúc ta chịu 'chậm lại một nhịp' để thấu hiểu tiếng lòng của đấng sinh thành trong những năm tháng xế chiều.
Bên cạnh những danh thắng nổi tiếng, Ninh Bình - quê hương của diễn viên Phương Oanh, còn lưu giữ nhiều ngôi nhà cổ hàng chục đến hàng trăm năm tuổi.
Vừa qua, gia đình chị Triệu Thị Hường, xóm Bảo Linh, xã Định Hóa dọn về ngôi nhà mới kiên cố sau nhiều năm sống trong căn nhà cũ đã xuống cấp. Với chị và nhiều hộ nghèo nơi vùng ATK, có chỗ ở ổn định mới chỉ là bước khởi đầu, còn hành trình thoát nghèo bền vững đang được tiếp sức bằng những mô hình sinh kế lâu dài.
Không chỉ nổi tiếng qua bộ phim 'Chuyện của Pao', nếp nhà người Mông giữa vùng biên viễn trở thành điểm đến hấp dẫn, lan tỏa giá trị văn hóa bản địa.
Khi những vạt nắng cuối hạ bắt đầu nhạt dần, nghiêng mình trên những mái ngói cũ và lối ngõ quê, tôi biết mùa thu đã ở rất gần. Chiều nay, tôi trở lại khu vườn của bà ngoại. Vừa đẩy cánh cổng gỗ đã nhuốm màu thời gian, một ngọn gió mát lành khẽ lướt qua, mang theo hương thị chín thoang thoảng và tiếng lá lao xao trên những tán cây quen thuộc. Chỉ một cơn gió giao mùa cũng đủ đánh thức cả một miền ký ức tưởng đã ngủ yên.
Làng Văn hóa du lịch cộng đồng Nặm Đăm nằm dưới chân Cổng trời xã Quản Bạ, là nơi lưu giữ gần như nguyên vẹn những giá trị văn hóa truyền thống của đồng bào Dao. Từ một bản làng nghèo giữa miền đá, Nặm Đăm đã vươn mình trở thành điểm đến hấp dẫn của du lịch cộng đồng. Điều níu chân du khách không chỉ là những nếp nhà trình tường, con đường đá sạch sẽ hay khung cảnh thanh bình, mà còn bởi đời sống văn hóa được gìn giữ qua trang phục truyền thống, làn điệu dân ca, những lễ hội, nghề thủ công và phong tục lâu đời. Phát triển du lịch nhưng không đánh đổi bản sắc, người Dao nơi đây vẫn bền bỉ giữ gìn hồn cốt dân tộc, biến những giá trị văn hóa thành sinh kế bền vững. Chính sự chân chất, hiếu khách của người dân cùng khát vọng làm giàu trên nền tảng bản sắc đã tạo nên một Nặm Đăm bình yên, mến khách và đầy sức sống.
Hiện nay, ở Bắc Ninh vẫn còn không ít gia đình có nhiều thế hệ, thành viên cùng say mê hát quan họ. Không cần sân khấu lớn cũng chẳng đợi mùa hội, những câu hát được ông bà, cha mẹ, con cháu cùng ngân nga hằng ngày. Mỗi nếp nhà đã trở thành không gian di sản đặc biệt, nơi quan họ được gìn giữ, nuôi dưỡng và trao truyền một cách tự nhiên.
Chiều 30.7, UBND xã Lũng Cú đã làm việc với Tổ Quản lý trật tự xây dựng và Ban lãnh đạo thôn Lô Lô Chải để bàn giải pháp phát triển bền vững, bảo tồn cảnh quan và bản sắc văn hóa, xứng đáng với danh hiệu 'Làng du lịch tốt nhất thế giới' do Tổ chức Du lịch Liên Hợp Quốc (UN Tourism) vinh danh.
Người dân miền núi đang gấp rút dựng nhà mới trong những khu tái định cư, sẽ không còn nỗi lo sạt lở trong mùa mưa bão.
Giữa cánh đồng thôn Tây Hà, xã An Phú (Quảng Ngãi), ngôi nhà cổ gần 200 năm tuổi vẫn vẹn nguyên nét xưa. Dưới mái nhà ấy, bốn thế hệ cùng chung sống, gìn giữ không chỉ một công trình kiến trúc cổ mà còn cả nếp nhà, đạo hiếu và ký ức của gia đình qua bao đời.
Hội LHPN xã Y Tý, tỉnh Lào Cai vừa ra mắt mô hình 'Chi hội phụ nữ hạnh phúc - phụ nữ không ma túy' tại thôn Phìn Chải, nhằm góp phần ngăn chặn ma túy từ sớm, từ xa, ngay trong mỗi nếp nhà.
Ma túy ẩn mình, những cú lừa đảo cạn túi chỉ sau một tin nhắn và cả thói quen lấn chiếm vỉa hè và lòng đường tưởng chừng vô hại đang chặn đúng con đường mà xe cứu hỏa cần đi qua. Tất cả được trao đổi thẳng thắn tại Hội nghị Tuyên truyền pháp luật sáng 29/7, do công an xã Ứng Hòa (Hà Nội) tổ chức.
Trong không gian tĩnh lặng của núi rừng phía Tây, TP Huế, tiếng khung dệt Dèng đều đặn cất lên từ những nếp nhà của đồng bào Tà Ôi, Pa Cô như nhịp điệu gìn giữ bản sắc văn hóa bao đời.
Ngày 28.7, xã Y Tý, tỉnh Lào Cai đã tổ chức Lễ ra mắt mô hình 'Chi hội CCB thôn Mò Phú Chải nói không với ma túy' năm 2026, góp phần thực hiện mục tiêu đưa Y Tý trở thành xã không ma túy.
Nhiều người nghe về 'Tổ tiên 5 đời', nhưng hiểu thì chưa. Nhân tháng 7 âm lịch - tháng Vu lan báo hiếu tưởng nhớ Tổ tiên xin nhắc lại phong tục đẹp trong tháng 7 âm của người Việt, góp phần nuôi dưỡng lòng biết ơn, gìn giữ nếp nhà, gắn kết các thế hệ.
Dù diện tích khiêm tốn chỉ 29m2, tổ ấm 4 tầng của NSND Lan Hương - NSƯT Đỗ Kỷ vẫn là nơi 4 thế hệ quây quần hòa thuận, chưa từng xảy ra 'chiến tranh lạnh' nhờ những nguyên tắc ứng xử đặc biệt.
Sau hơn một năm vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, Đồng Nai được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VHTTDL) chọn đăng cai Ngày hội Gia đình tiêu biểu các tỉnh, thành phố khu vực phía Nam năm 2026. Đây cũng là lần thứ 16 Đồng Nai trở lại với vai trò 'điểm hẹn' kết nối và lan tỏa các giá trị nhân văn của gia đình Việt.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những dòng tên khắc trên bia đá và những tờ giấy báo tử úa vàng vẫn lặng thầm kể cho thế hệ hôm nay nghe về một thời hoa lửa. Ở đó, có những người mẹ nuốt nước mắt vào trong, có những chàng trai trẻ gửi lại thanh xuân nơi chiến trường để Tổ quốc được nở hoa độc lập. Nỗi đau thương mất mát của mỗi gia đình giờ đây đã kết tinh thành vạn niềm tự hào thiêng liêng của cả một dân tộc.
Không chỉ nổi tiếng với non nước hữu tình, Ninh Bình quê Phương Oanh, còn lưu giữ nhịp sống làng quê Bắc Bộ mộc mạc, nơi những giá trị truyền thống vẫn hiện diện trong từng nếp nhà, cánh đồng và phiên chợ quê.
Một đại gia đình ở Buôn Đôn (Đắk Lắk) với hơn 30 thành viên thuộc 5 dân tộc anh em đã tìm được cách sống gần nhau mà không ai phải bỏ phong tục, nếp sống của mình.
Không chỉ có phố cổ, Hồ Gươm hay những di sản nghìn năm, Hà Nội đang từng bước mở rộng bản đồ du lịch bằng những điểm đến cộng đồng giàu bản sắc ở vùng ngoại thành. Từ Mường Cốc (xã Mỹ Đức) với văn hóa Mường đặc trưng, Bản Miền (Ba Vì) mang đậm dấu ấn người Dao đến Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam - nơi hội tụ tinh hoa của 54 dân tộc anh em, những 'bản du lịch' đang mang đến cho Thủ đô một dòng sản phẩm khác biệt, đáp ứng xu hướng du lịch trải nghiệm, xanh, bền vững của du khách trong nước và quốc tế.
Sở hữu không gian rộng lớn, xã Tả Van là nơi giao thoa văn hóa đặc sắc của cộng đồng người Mông, Dao, Giáy. Mỗi dân tộc đều lưu giữ những nét văn hóa độc đáo riêng biệt từ phong tục, lễ hội, ẩm thực đến các nghề truyền thống. Đây chính là nguồn lực đặc biệt để địa phương phát triển các mô hình du lịch sinh thái, văn hóa cộng đồng theo hướng bền vững, thu hút đông đảo du khách quốc tế.
Hiện nay nhiều ngôi nhà truyền thống đang dần nhường chỗ cho công trình mới. Thế nhưng ở nhiều làng quê Hà Tĩnh, vẫn còn những mái nhà gìn giữ ký ức, gia phong và giá trị văn hóa.
Mảnh đất Sơn Tây (Hà Nội) vẫn giữ cho mình một nhịp thở riêng với tiếng chuông chùa Mía, bóng dáng thâm nghiêm của đền Và và những nếp nhà đá ong rêu phong ở Đường Lâm.
Bao đời nay, cây chè không chỉ là cây trồng chủ lực, mang lại nguồn thu nhập cao cho nhiều người dân Thái Nguyên mà còn góp phần hình thành nét văn hóa đặc trưng của vùng đất 'Đệ nhất danh trà'. Với người dân xứ Thái, hơn cả một thức uống quen thuộc, trà còn gắn với những cuộc gặp gỡ, tiếp khách, sum họp gia đình và trở thành một phần trong nếp sống. Từ chén trà bình dị ấy, những góc thưởng trà vẫn được gìn giữ trong nhiều nếp nhà, góp phần tạo nên bản sắc văn hóa riêng của vùng đất chè.